Malice – Higashino Keigo

Malice

Malice – Higashino Keigo

Câu chuyện bắt đầu bằng lời kể của Nonoguchi, tác giả truyện thiếu nhi (không nổi tiếng) viếng thăm người bạn thân Hidaka, nhà văn nổi tiếng. Sau đó Nonoguchi về nhà và buổi tối nhận được cuộc gọi của Hidaka, hẹn đến nhà nói chuyện. Đến giờ hẹn, Nonoguchi tới, thấy nhà đã khóa bên trong và tối om. Cảm thấy nghi ngờ, ông gọi điện báo vợ Hidaka. Người vợ về, mở cửa bước vào cùng Nonoguchi và phát hiện Hidaka đã bị giết. Người phụ trách điều tra vụ án là Kaga, người quen cũ của Nonoguchi.

***
Đây là tiểu thuyết trinh thám truyền thống với vụ giết người và thám tử điều tra. Nhưng điểm mấu chốt không phải ai là kẻ giết người, bởi hung thủ lộ diện rất nhanh chóng sau đó, mà là tại sao giết người? 2/3 tác phẩm chỉ để đi tìm câu trả lời tại sao. Động cơ gây án là gì, quan hệ thực sự đằng sau hung thủ và nạn nhân. Để trả lời điều này, Kaga phải không ngừng đấu trí, vượt qua vô số cạm bẫy mà hung thủ đặt ra, đồng thời đào sâu vào quá khứ của những người liên quan, từ đó mới tìm ra động cơ thật sự của hung thủ.

Tác phẩm của Keigo thường có rất nhiều plot twist. Nạn nhân không hẳn là kẻ bị hại, hung thủ chưa hẳn là người xấu. Malice có phải theo mô típ này không? Heen không muốn spoil. Chỉ nói một điều rằng, những gì ta thấy hay nghe chưa hẳn là sự thật. Người tốt cũng có thể bị bôi nhọ thành người xấu, và ngược lại, người xấu cũng có thể dùng thủ đoạn tự đánh bóng thành người tốt. Tên cuốn sách, Malice – Ác Ý, hoàn toàn nói lên động cơ vụ giết người. Ác Ý, ý nghĩ độc ác, đôi khi chỉ đơn giản là thế thôi.

***
Tác phẩm của Keigo chắc chắn là không dở (một fan Keigo cho hay), nhưng Malice thật sự không hay bằng nhiều cuốn heen từng đọc. Tác giả đánh lừa và dẫn độc giả đi đường vòng cả một đoạn rất dài chỉ để tìm ra động cơ thật sự – true motive. Rồi khi cái true motive ấy được tiết lộ ở những trang cuối cùng, heen không khỏi hụt hẫng. Ớ, chỉ vậy thôi sao? Lập ra kế hoạch tỉ mỉ từng chi tiết đến thế, đặt ra biết bao cái bẫy để thám tử Kaga và độc giả bị lừa, rốt cuộc, chỉ thế thôi sao?

Nhờ vào cách dẫn dắt tài tình mà heen hoàn toàn bị cuốn vào truyện, cứ muốn biết tiếp theo thế nào dù trong thâm tâm không đánh giá cao tác phẩm. Rồi khi đọc xong, cảm thấy nó phí phí thời gian thế nào ấy. Không dở, chỉ là không được như mong đợi. Good, not great.

Cá nhân: 7.0/10
Goodreads: 3.85/5

Japan 2016 – The place promised in our early days

The place promised in our early days – Thuở ấy, nơi mà chúng ta từng hẹn ước.

Đây chính là ý nghĩa của chuyến đi Nhật lần này.

Ngày quen nhau, cậu ấy chỉ mới ra trường và bắt đầu đi làm. Ngày ấy, chỉ với lương 3tr/tháng và chiếc xe wave cà tàng cùng hai bàn tay trắng, gia cảnh cũng không hề dư dả, khi biết heen thích Nhật Bản, cậu ấy đã hứa: trước 30 tuổi chúng ta sẽ cùng du lịch Nhật. Thời điểm đó, lời hứa này xa vời biết bao. Trải qua nhiều thăng trầm, heen không còn nhớ đến điều này nữa. Rồi khi cái ngưỡng tuổi 30 đang đến gần, ngày nọ heen nói: tôi muốn đi Bắc Kinh.  Cậu ấy (nay đã là chồng) liền phản đối: Bắc Kinh cái gì? Tôi cho cô đi Nhật đó, đi không?

***

Đi Nhật trước hết là xin visa. Thủ tục không khó lắm, quan trọng nhất là chứng minh được tài chính hay công việc ổn định. Tài chính càng mạnh thì càng dễ đậu visa. Có visa rồi mới mua vé máy bay (heen đi vnairlines, bay thẳng). Kế đến đặt khách sạn (thật ra khi xin visa người ta yêu cầu mình phải có giấy book khách sạn trước, mình có thể chọn qua loa, book trước thanh toán sau, khi có visa rồi thì hủy khách sạn đã book trước đó rồi chọn khách sạn khác). Nói về khách sạn thì có rất nhiều loại nhiều đẳng cấp, trên agoda heen thấy giá trung bình thường khoảng 2,5tr (chưa thuế), mà ai cũng chê phòng nhỏ chật chội. Tìm khá lâu heen mới thấy một khách sạn đang khuyến mãi với giá tầm 1,6tr mà rất nhiều lời khen. Heen book ngay và kết quả là rất hài lòng với lựa chọn này.

Khách sạn ở ga Asagaya, cách ga 5 phút đi bộ, gần đó là một con phố đi bộ rất dài với nhiều cửa tiệm và nhà hàng, đồng thời không ít quán bar về đêm.

DSC_0045

Nhật là đất nước có hệ thống phương tiện công cộng cực kỳ phát triển, chỉ bằng xe điện có thể đi khắp nơi. Đi xe điện từ sân bay đi về khách sạn ở Asagaya (giữa chừng phải biết đổi chuyến), vợ chồng heen tốn chừng 3300 yen (650k), nhưng nếu đi taxi thì chắc phải tốn gấp 10. Thế mới nói, chỉ có người rất giàu mới đi taxi. Đại đa số vẫn đi xe điện hoặc xe buýt. Có thể mua thẻ Suica hoặc Pasmo để đi lại. Về cơ bản hai thẻ này giống nhau, có thể đi được hầu hết các tuyến đường ngoại trừ shinkansen hay các chuyến express ra sân bay.

Ăn uống ở Nhật không mắc lắm, tất nhiên cũng có những nơi rất mắc, còn ở những nơi bình thường với những tiệm bình thường thì giá tầm 400-800 yen, mà đồ ăn cực kỳ chất lượng và rất ngon. Du lịch bữa giờ, Nhật là nơi mà heen ăn ngon nhất. Ngay cả cái bánh ngọt bình thường mua ở cửa hàng tiện lợi cũng rất ngon. Ngay sushi bán trong siêu thị cũng ngon hơn khối hàng hàng Nhật tại VN. Thế mới biết, trình độ tay nghề người Nhật cao cỡ nào.

Mà ăn uống ở Nhật cũng rất hiện đại. Có những tiệm phục vụ kiểu truyền thống, không bàn tới. Còn có một loại khá phổ biến khác là trước cửa nhà hàng có cái máy. Mình bỏ tiền vào cái máy rồi chọn món. Máy sẽ thối tiền và in cho cái phiếu, mình cầm cái phiếu đem vào đưa nhà bếp là được (bếp gần ngay cửa).Hay là ăn sushi băng chuyền cũng là trải nghiệm mới. Nhìn vào nhà hàng thấy băng chuyền và những dĩa sushi trên đó, cứ tưởng giống kiểu VN, mình tự lấy sushi trên băng chuyền, ăn xong đếm số dĩa tính tiền thôi. Bước vào mới thấy mình nhà quê. Đồ ăn trên băng chuyền chỉ là đồ giả. Ngay trước chỗ ngồi mỗi người đều có màn hình cảm ứng, có các ngôn ngữ Nhật Trung Hàn Anh, mình chọn món trên màn hình, xong xuôi bấm order. Lát sau trên thanh chuyền (khác với băng chuyền để mấy dĩa thức ăn giả nhé) sẽ có chiếc xe điện nho nhỏ chở theo đồ ăn chạy tới đúng chỗ mình ngồi. Mình lấy đồ ăn xong, bấm nút xe lại chạy về. Cứ tưởng ăn xong, bấm nút check out thì máy sẽ tự in phiếu tính tiền cho mình luôn. Hóa ra chưa high tech đến thế. Bấm check out thì sẽ có tiếng chuông báo để nhân viên tới ghi phiếu cho mình.

Đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn. Đi càng nhiều nơi mới biết mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.

*****

Kỳ này Heen đi Nhật trong 10 ngày (thật ra chỉ có 9 ngày thôi vì ngày cuối phải bay về sớm), chỉ đi trong Tokyo thôi mà còn đi không hết. Còn quá nhiều nơi chưa có thời gian ghé thăm.

Heen không nhớ cụ thể từng ngày đã đi đâu, thôi thì chỉ ghi lại tổng hợp những nơi đã đi vậy.

1. Akihabara

Đây là thiên đường nổi tiếng của các otaku. Rất đông các tòa nhà bán các đồ game, dĩa, figure, truyện tranh… Heen đi cả ngày mà vẫn chưa đi hết khu này.

2016-01-24 14.10.40

2016-01-24 14.12.37

2016-01-24 14.07.27

Figure nhiều quá, chụp không hết. Mà thật ra các tiệm đều không cho chụp hình, tại heen mê quá, chụp lén về ngắm vậy. Vả lại các tiệm đều rất đông, lấy điện thoại chụp một chút không ai để ý, đừng làm quá lộ liễu trước mặt nhân viên là được.

2016-01-24 12.24.35

Ôi! Thiên đường!

2016-01-24 12.07.19

Đây có khá nhiều sách về các anh mập mập này. Hôm đi Akiba, heen gặp một anh như thế mặc đồ cổ trang truyền thống, cứ như bước ra từ trong truyện. Cảm thấy đứng trước mặt chụp ảnh thì bất lịch sự quá nên heen không dám chụp lại.

Nghe bảo có tòa nhà 7 tầng chuyên bán đồ chơi người nhớn, tính đi thử nhưng tìm không thấy. Đi cả ngày đã mệt rồi nên đành quay về.

2. Shinjuku

Shinjuku là ga lớn với nhiều lối ra. Vợ chồng heen tới nhiều lần (vì đây là nơi trung chuyển) nhưng lần nào cũng đi lòng vòng không biết nên đi hướng nào. Bên ngoài là khu phố đi bộ rất lớn (Kabukicho), có cả nhà sách Kinokuniya – nơi mà vợ chồng heen phải tốn nhiều thời gian và công sức mới tìm ra (vì xung quanh quá nhiều cửa hàng nên rất khó nhìn thấy).

2016-01-29 16.59.14

2016-01-29 16.29.09

2016-01-29 16.31.05

Kinokuniya Shinjuku Main Store cao tới 8-9 tầng mà chỉ có một khu vực nho nhỏ bày sách tiếng Anh, nhưng cũng rất đáng quý vì các nhà sách khác đều hoàn toàn không có sách tiếng Anh.

Khu Shinjuku còn một Kinokuniya khác ở nơi xa hơn, vắng hơn. Heen chưa có thời gian để ghé thử.

Lưu ý là mua sách ở Kinokuniya sẽ được hoàn trả thuế nếu mình có passport nước ngoài. Heen hoàn toàn không biết được điều này. Sau khi trả tiền mua sách gần 20.000 yen, đang trên đường ra khỏi nhà sách, chợt chồng heen thấy tờ giấy dán ở cửa exit dành cho nhân viên, ghi là miễn thuế cho người nước ngoài với hóa đơn trên 10.000 yen, và kêu mình hãy hỏi nhân viên để biết rõ hơn. Sau khi được hướng dẫn và hoàn thuế, heen lấy lại được một ngàn mấy yen. Suýt thì bị lỗ mất số tiền đó!

3. Shibuya

Lý do lớn nhất để heen đi Shibuya chính là đây

DSC_0194

“Năm 1924, Hidesaburō Ueno (上野 英三郎), giáo sư thuộc khoa nông nghiệp trường Đại học Đế quốc Tokyo (nay là trường Đại học Tokyo), đã mua và đưa Hachi (tên thân mật của Hachikō) tới Tokyo. Mỗi buổi sáng, Hachikō theo tiễn chủ tới tận nhà ga Shibuya nơi ông chủ đi tới nơi làm việc và chờ đón ông tại đó đến khi ông trở về vào cuối ngày. Những ngày hạnh phúc đó cứ tiếp diễn cho đến một ngày định mệnh vào tháng 5 năm 1925, khi Ueno bị nhồi máu đột ngột, và chết ngay tại nơi làm việc. Trong các ngày sau đó, Hachikō vẫn tới nhà ga để chờ đón ông chủ, xuất hiện đúng lúc tàu vào ga. Và cứ mỗi ngày sau đó, chú vẫn đều đặn có mặt tại nhà ga trong 9 năm 9 tháng và 15 ngày cho đến khi chết”.

Từ khi biết câu chuyện về bạn trung khuyển Hachiko, heen đã có tâm nguyện: ngày nào đó được đến thăm viếng trước tượng của bạn. Nay tâm nguyện ấy đã hoàn thành.

Tượng của bạn nằm ngay lối ra khỏi ga, đồng thời là biểu tượng cho ga Shibuya

Gần đây cũng có phố đi bộ lớn (đi Nhật ở đâu cũng thấy phố đi bộ lớn).DSC_0198

Gần cổng Hachiko đi xuống ga có một khu bán đồ ăn rất bá đạo, trông ngon cực kỳ mà giá không mắc

4. Todai

Heen đến trường đại học danh tiếng Todai trong ngày mưa gió lạnh lẽo, mục đích chỉ để tìm tượng này thôi

DSC_0441DSC_0440

Bức tượng đồng Hachiko gặp lại chủ được dựng trong năm 2015 nhờ vào quyên góp của các giáo sư và sinh viên. Tượng được đặt trong khuôn viên trường Todai ngay cổng vào (hình như là cổng phụ thôi, không phải cổng chính).

Todai không nằm trong danh sách những nơi heen muốn tới, nhưng đã tới rồi thì sẵn tiện ghé thăm luôn ngôi trường danh tiếng này vậy. Trường mà Light Yagami từng học.

Trường rất rộng lớn, chỉ vì heen không hứng thú lắm nên chỉ đi sơ sơ rìa bên ngoài, rồi về.

5. Meiji Jingu

DSC_0470

Đền thờ Thần Đạo, nơi tôn thờ Nhật Hoàng Meiji và Hoàng Hậu của ngài. Đền thờ rất rộng lớn, trải dài trên một mảng đất xanh mát, ngay kế bên ga Harajuku, ra khỏi ra là thấy ngay.

DSC_0497.JPG

Những tấm bảng gỗ này được bán 1000 yen/tấm (chừng 200k) để người ta viết tâm nguyện lên (chắc là vậy).

DSC_0495

Những nơi như chùa chiền hay đền thờ thì heen chỉ đi cho biết thôi, chứ không hứng thú nhiều. Sau khi đi một vòng thì heen mua đồ lưu niệm rồi nhanh chóng trở ra.

6. Harajuku

Ngày xưa cứ nghe nói đến thời trang Harajuku, cứ tưởng đó chỉ là xu hướng thời trang của Nhật. Qua đây mới biết Harajuku là ga lớn hẳn hoi có bề dày lịch sử. Một bên là đền thờ Meji cổ kính thiêng liêng, một bên là con phố thời trang hiện đại (Takeshita Dori) dành cho tuổi teen. Ngay tại đây cũng có cửa hàng Daiso khá lớn (cửa hàng đồng giá 100 yen).

2016-01-30 16.22.27

Ngày xưa cứ nghe nói thời trang Nhật quái dị lắm, thế mà heen đi mấy ngày thấy người Nhật mặc đồ rất đẹp, hiện đại, sành điệu và xì tai hơn dân mình rất nhiều. Quái đâu mà quái. Đến Harajuku mới thấy đúng là quái thật. Nhưng chỉ một bộ phận nhỏ thôi, đa số vẫn ăn mặc bình thường.

Harajuku rất lớn, gần đó có đài truyền hình NHK và các khu mua sắm khác mà heen chưa đi được.

7. Odaiba

Hòn đảo nhân tạo lớn ở vịnh Tokyo, một địa điểm du lịch rất du hút du khách. Nơi đây có đài truyền hình Fuji, bảo tàng khoa học Miraikan, tượng Nữ thần tự do, gundam khổng lồ… Rất nhiều, đi cả ngày cũng không đi hết. Đọc trên mạng người ta nói là phải mua vé xe buýt để đi mới tham quan được hết. Còn đi bộ như vợ chồng heen thì chỉ mới đi được một phần rất nhỏ của Odaiba thôi.

DSC_0144

Cảm thấy như đã tới New York vậy!

DSC_0148

Đài truyền hình Fuji chỉ mở một phần nhỏ cho người ngoài vào. Từ thang cuốn bên ngoài có thể lên thẳng tới sky garden tầng 7. Trong hình trên mọi người thấy được quả cầu ở trên cao, theo thông tin thì có thể mua vé lên đó tham quan, thời gian 10h sáng – 6h tối. Nhưng hôm heen đi thì mới tầm 4h30 thì thấy đã đóng cửa không cho vào nữa.

Đối diện tòa nhà Fuji là Diver City Tokyo Plaza, trước cửa plaza có con gundam khổng lồ. Vì con gundam này mà heen mới tới Odaiba.

DSC_0177DSC_0178

8. Tokyo Disneyland

Lần đầu tiên trong đời được đi một Disneyland, cảm giác đầu tiên là WOW! Thật hoành tráng thật vĩ đại2016-01-27 08.53.51

Cứ nghĩ đi vào ngày thường sẽ không quá đông đúc, ai ngờ vẫn rất đông. Mua vé phải xếp hàng dài, mua đồ ăn xếp hàng dài, chơi trò chơi càng khỏi nỏi, xếp hàng cả tiếng cũng là chuyện thường.

Giá vé vào Disney là 6.900 yen/ngày/người, nếu muốn đi nhiều ngày thì mua các loại vé 2-3-4 ngày sẽ có lợi hơn. Có cả loại vé năm.  Disneyland hay Disneysea đều có giá ngang nhau.

Ngay sát bên khu vui chơi là một loạt các khách sạn đẹp lung linh như tòa lâu đài. Giá thấp nhất tầm 8,5tr/đêm, chưa thuế

2016-01-27 08.55.06

Bên trong rất nhiều trò chơi thích hợp cho cả trẻ em và người lớn. Mỗi trò chơi đều vô cùng chất lượng, tỉ mỉ tinh tế, dù phải xếp hàng lâu cũng thấy đáng.

DSC_0224DSC_0232

Còn nhớ ngày xưa có bài báo, nói rằng người ta tính mở một công viên Disney ở VN, nhưng vì lý do nào đó mà hủy kế hoạch. Heen vẫn cứ tin như thật. Giờ đây, khi bước chân vào một công viên Disney thật sự, heen khẳng định đó chắc chắn phải là tin vịt. Cả thế giới chỉ có 6 Disneyland (tính luôn Disney ở Thượng Hải, sẽ mở vào năm 2016), toàn ở nơi xịn, mắc mớ gì phải mở ở một nơi “không được xịn cho lắm” như VN. Với lại, văn hóa xếp hàng và ý thức giữ gìn về sinh công cộng là điều rất quan trọng, còn dân mình thì… ai cũng biết thế nào rồi đấy.

DSC_0243

DSC_0250

Vào những khung giờ nhất định sẽ có cuộc diễu hành rất hoành tráng. Các nhân vật ngồi trên những cỗ xe chạy tự động không người lái vẫy chào khán giả hai bên. Để có được chỗ ngồi tốt hay view đẹp để chụp hình thì phải chờ trước khá lâu.

DSC_0270DSC_0280

Đến buổi tối là cuộc diễu hành ánh sáng. Để coi cuộc diễu hành này, heen phải chờ trước 45 phút (để có view tốt). Nếu trong điều kiện bình thường thì không sao, nhưng bây giờ là mùa đông, nhiệt độ có khi xuống âm, ngồi ngoài trời không có gì che chắn, từng cơn gió thổi qua là yomost cả người. Sự chờ đợi đó không dễ chịu chút nào, bù lại sau đó được chiêm ngưỡng cuộc diễu hành vô cùng tuyệt vời và chụp được nhiều tấm hình đẹp. Cũng gọi là xứng đáng.

2016-01-27 10.55.34

Đồ ăn ở đây hơi mắc hơn bên ngoài một chút nhưng không quá mắc, ăn rất ngon.

Có nhiều quầy bắp rang bán bắp được trong những hộp bình thường hay hộp nhựa hình các nhân vật (Mickey, Pooh, Stitch…) Hộp thường vài trăm yên, hộp nhựa hình nhân vật 1,200 yen, hay loại ăn hết được rót thêm miễn phí là 2,100 yen. Mỗi quầy bắp chỉ bán một loại hộp nhựa, ví dụ như quầy chỉ có Mickey, quầy chỉ có người tuyết… Hộp khá to, có dây đeo dài tới bụng. Thấy rất nhiều người mua, vì đi vừa đeo trước bụng, lâu lâu mở nắp bốc ra ăn.  Tiếc quá heen quên chụp hình lại. Cảm thấy rất thú vị, heen muốn mua lắm, nhưng chồng không thích (cứ bảo “tôi không thích đó, nhưng cô cứ mua đi” bằng vẻ mặt nhăn nhó). Heen cũng định mua thật, nhưng tìm mãi không thấy quầy nào bán kiểu hộp mà heen thích nhất (trên đường thấy có người đeo loại hộp đó, mà heen tìm không ra). Đành ra về tay không vậy. Kế hoạch là hôm sau sẽ đi Disneysea, heen nói với chồng: ngày mai tôi sẽ mua một hộp bắp rang cho coi!

9. Tokyo Disneysea

Trước khi đến Nhật, heen không biết có một nơi gọi là Disneysea. Rồi khi nghe tên Disneysea, heen bảo: úi dào, mùa đông ai đi chơi nước chứ. Chồng bảo: đúng là nhà quê, nghe chữ “sea” là tưởng công viên nước giống VN à? Disneyland là công viên cho trẻ em với những trò chơi nhẹ nhàng, Disneysea là cho người lớn với các trò cảm giác mạnh. Cả thế giới chỉ có Tokyo là có Disneysea mà thôi.

Nếu hôm qua đã thấy Disneyland vô cùng hoành tráng vĩ đại, thì nay Disneysea còn hoành tráng vĩ đại hơn. Có những tòa kiến trúc cổ, có lâu đài Ba Tư, có thủy cung người cá, có bến cảng cùng con tàu khổng lồ, người ta xây dựng cả ngọn núi lửa hay tòa lâu đài cao chót vót dành cho các trò chơi roller coaster. Tiếc là heen yếu tim và dễ chóng mặt, không chơi được những trò như thế. Vì vậy hôm đi Disneysea, heen đi chụp hình ngắm cảnh là chính.

DSC_0323DSC_0340DSC_0355DSC_0373

Bên này cũng có những shop và quầy thức ăn như bên Disneyland (một số cửa hàng sẽ có đặc trưng riêng), cũng nhiều quầy bắp rang… nhưng rốt cuộc heen vẫn chưa mua được hộp bắp rang nào. Lần sau có đi nữa, heen chắc chắn sẽ mua!

*****

Trong 10 ngày Nhật Bản này Heen mới đi được nhiêu đó chỗ thôi. Còn quá nhiều quá nhiều nơi chưa đi. Cứ đinh ninh nhất định phải đi tháp Tokyo, mà vẫn chưa đi. Đã đăng ký đi Hoàng Cung (phải đăng ký trước trên mạng) thế mà cuối cùng hủy không đi, nhường thời gian đi Disneysea. Còn quá nhiều quá nhiều nơi khác nữa. Ôi!

Hỏi chồng, chừng nào lại đi Nhật nữa? Chồng nửa đùa nửa thật (phần thật nhiều hơn phần đùa), rằng: chúng ta đi Nhật ở mốc 30 tuổi, thì chờ thêm 30 năm nữa, đến 60 tuổi cô còn sống thì chúng ta đi nữa. Haizz

Chuyện ít biết về nữ hoàng duy nhất ở Việt Nam

Nguồn: http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/chuyen-it-biet-ve-nu-hoang-duy-nhat-o-viet-nam-3343070.html
Với 7 chức vị trong đời, Lý Chiêu Hoàng có số phận lạ lùng nhất trong lịch sử Việt Nam và vai trò của bà với vận mệnh quốc gia khá mờ nhạt.

Là nữ hoàng đầu tiên và cũng là duy nhất trong lịch sử vương triều phong kiến Việt Nam, song Lý Chiêu Hoàng (Chiêu Thánh) ở ngôi báu chỉ hơn một năm nên sách sử khi viết về bà chỉ đề cập đến với những dòng sơ lược khiến hậu thế ít biết về cuộc đời lắm nỗi truân chuyên của bà.

Theo Đại Việt sử ký toàn thư, Lý Chiêu Hoàng sinh năm Mậu Dần (1218), là con gái vua Lý Huệ Tông và hoàng hậu Trần Thị Dung. Khi bà chào đời, nhà Lý (1010-1225) đã vào thời kỳ suy tàn. Ông nội của bà, tức Lý Cao Tông được biết đến là ông vua “chơi bời vô độ, chính sự hình pháp không rõ ràng, giặc cướp nổi lên như ong, đói kém liền năm” nên cơ nghiệp nhà Lý từ đấy suy.

Tới đời Lý Huệ Tông đất nước càng bi đát hơn. Sử viết: “Bấy giờ thừa hưởng thái bình đã lâu ngày, giường mối dần bỏ, dân không biết việc binh, giặc cướp nổi lên không ngăn cấm được. Vua mới lên ngôi, đem việc nước giao cho Thái uý Đàm Dĩ Mông. Dĩ Mông là người không có học thức, không có mưu thuật, lại nhu nhược không quyết đoán, chính sự ngày một đổ nát”.

chuyen-it-biet-ve-nu-hoang-duy-nhat-o-viet-nam

Tượng thờ vua bà Lý Chiêu Hoàng đầu đội miện Kim Khôi, mình khoác áo long bào ở đền Rồng. Ảnh tư liệu

Huệ Tông vào cuối đời thường hay rượu chè, lâm bệnh gần như điên loạn, không thể cáng đáng nổi việc triều chính. Tháng 10 năm Giáp Thân (1224) Điện tiền chỉ huy sứ Trần Thủ Độ (anh họ Trần Thị Dung) – người nắm quyền lực lớn nhất trong triều đình thời bấy giờ – đã buộc vua xuống chiếu lập Chiêu Thánh làm Hoàng Thái tử, nhường ngôi cho cô công chúa mới 6 tuổi, niên hiệu là Thiên Chương Hữu Đạo. Từ đây sóng gió đã phủ lên cuộc đời vị nữ hoàng nhỏ tuổi này.

Năm 1225, Trần Thủ Độ dàn xếp cho cháu của mình là Trần Cảnh (vua Trần Thái Tông sau này) vào cung hầu hạ Chiêu Hoàng. Trần Cảnh được Chiêu Hoàng gần gũi, yêu mến, hay trêu đùa. Trần Thủ Độ lấy dịp đó dựng nên cuộc hôn nhân giữa Lý Chiêu Hoàng và Trần Cảnh rồi chuyển giao triều chính bằng cách để Lý Chiêu Hoàng nhường (thực chất là ép) ngôi cho chồng.

Tháng 11 năm Ất Dậu (1225), Lý Chiêu Hoàng xuống chiếu nhường ngôi cho Trần Cảnh. Một tháng sau, triều đình mở hội lớn ở điện Thiên An, Chiêu Hoàng ngự trên sập báu, các quan mặc triều phục vào chầu, lạy ở dưới sân. Chiêu Hoàng trút bỏ áo ngự mời Trần Cảnh lên ngôi hoàng đế và trở thành vị vua đầu tiên của nhà Trần.

Chiêu Hoàng lúc đó mới 7 tuổi, được sắc phong làm hoàng hậu, gọi là Chiêu Thánh. Bảy năm sau (1232), khi 14 tuổi bà sinh con trai nhưng không may thái tử mất ngay sau đó.

Hoàng hậu đau ốm liên miên suốt 5 năm. Lúc này Trần Thủ Độ và mẹ ruột của bà là Trần Thị Dung (đã lấy Trần Thủ Độ và được gọi là công chúa Thiên Cực), lại bàn mưu phải giữ được ngai báu cho dòng họ nhà Trần nên đã ép Trần Cảnh lấy Thuận Thiên công chúa (lúc này đang là vợ của Trần Liễu, anh trai của nhà vua) và giáng Chiêu Thánh xuống làm công chúa.

chuyen-it-biet-ve-nu-hoang-duy-nhat-o-viet-nam-1

Đền Rồng thờ vua bà Lý Chiêu Hoàng ở Bắc Ninh. Ảnh: Wikimapia

Quá buồn và chán nản, Chiêu Thánh xuất gia đi tu. Sau 21 năm sống cuộc đời cô độc và buồn thảm, một biến cố lớn đến trong cuộc đời nhưng cũng là niềm an ủi, hạnh phúc những năm tháng cuối đời bà.

Trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông xâm lược lần thứ nhất (1257- 1258) tướng Lê Tần lập được nhiều chiến công, đặc biệt là công cứu Trần Thái Tông trong một trận đánh khốc liệt nên được vua đổi tên là Lê Phụ Trần. Sau khi đánh đuổi quân Nguyên Mông ra khỏi bờ cõi, Trần Thái Tông không chỉ phong tước cho Lê Tần mà còn gả vợ cũ của mình cho ông.

20 năm sống với Lê Phụ Trần, Chiêu Thánh sinh được 2 người con. Con trai là Thượng vị hầu Tông (có nghiên cứu cho rằng người này là danh tướng Trần Bình Trọng nổi tiếng với câu nói: Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc. Ta đã bị bắt thì có một chết mà thôi, can gì mà phải hỏi lôi thôi). Còn con gái của bà là Ứng Thụy công chúa Khuê. Theo chính sử, trong lần về thăm quê hương Cổ Pháp (nay thuộc Từ Sơn, Bắc Ninh), bà đã qua đời ở tuổi 60 và được thờ ở đền Rồng.

Tuy là vua chính thức của vương triều nhà Lý – vương triều rực rỡ của nước Đại Việt, đặt nền móng cho sự thịnh trị của các triều đại sau này – nhưng Lý Chiêu Hoàng không được sử sách công nhận một cách công bằng. Nhà Lý có 9 vị vua nhưng chỉ có 8 vị trước bà (từ Lý Thái Tổ tới Lý Huệ Tông) được thờ tại Đền Đô, riêng bà lại thờ tại khu vực khác, gọi là Đền Rồng.

Một số nhà nghiên cứu cho rằng vì Lý Chiêu Hoàng đã để mất ngôi nhà Lý nên bị coi là mang tội với dòng họ, không được thừa nhận và phải thờ riêng. Còn theo Giáo sư Sử học Vũ Văn Ninh, có thể vì bà làm vua trong 2 năm nhưng do còn nhỏ nên không có công lao gì với đất nước. Hơn nữa, về sau bà đã nhường ngôi vua, rồi lại bị phế ngôi hoàng hậu, trở thành công chúa và cuối cùng “xuất giá tòng phu” không còn là người trong cung thất nhà Lý.

Từ khi sinh ra cho đến khi từ biệt cõi đời, với bao biến cố đã khiến bà trở thành một người có số phận lạ lùng nhất trong lịch sử phong kiến Việt Nam với 7 lần ở những danh vị khác nhau: Công chúa triều Lý, Hoàng Thái tử nhà Lý, Nữ Hoàng đế nhà Lý, Hoàng hậu nhà Trần, Công chúa nhà Trần, Sư cô (thời Trần) và Phu nhân tướng quân nhà Trần.

Cái bóng kinh hoàng – Karine Giebel

11998874_1076940782325160_6260528315411451047_n

 

Cloe 37 tuổi, đang có cuộc sống hoàn hảo: xinh đẹp, sự nghiệp đang đỉnh cao, anh người yêu quyến rũ, cô bạn thân chân thành… Cho đến ngày nọ cô phát hiện mình đang bị một người đàn ông theo dõi. Hắn như một Cái Bóng, xuất hiện khắp nơi và không nắm bắt được. Cuộc sống bị đảo lộn hoàn toàn. Tất cả mọi người đều tưởng cô bị điên. Cảnh sát, bạn trai, bạn thân… ai cũng tin Cái Bóng chỉ là sản phẩm hoang tưởng của cô. Chỉ có một người tin cô, thiếu tá Alexandre Gomez. Anh đơn độc điều tra, cố gắng bảo vệ Cloe khỏi Cái Bóng. Nhưng lắm lúc, anh cũng tự hỏi, Cloe có thật bị điên không? Cả anh và Cloe phải trả giá đắt để có được câu trả lời.

***
Lúc vừa bắt đầu đọc, mình thấy khá chán. Nhân vật chính là cô nàng đẹp sang chảnh, vô cùng kiêu ngạo, cứ cho bản thân biết hết tất cả. Kiểu nhân vật mình ghét. Rồi những rắc rối trong công việc, cuộc đàm thoại chán phèo với cô bạn thân khiến mình cảm giác đang đọc một chick lit. Phải kiên nhẫn đọc tiếp thì câu chuyện từ từ trở nên hấp dẫn hơn, dần dần đi lên cao trào. Mình vẫn nghĩ truyện này sẽ không có nhiều bất ngờ, ngay cả việc Cái Bóng là ai cũng không khó đoán. Thế nhưng, cái kết lại là bất ngờ lớn. Nếu kết thúc theo cách thông thường thì đây chỉ là một tác phẩm bình thường. Nhưng một cái kết hay đã cứu cho cả câu chuyện.

Cố truyện khá lôi cuốn, nếu dựng thành phim chắc cũng thu hút. Tuy nhiên toàn bộ câu chuyện không chặt chẽ. Cảnh sát quá tệ, dù thiếu tá Gomez được nói là người giỏi nhất, nhưng mình vẫn thấy sao anh gà quá. Còn Cloe… thôi, không muốn spoil. Lẽ ra cô có thể làm được nhiều thứ hơn là cứ ở đó hoảng sợ và than phiền. Phải chi cô thông minh như tác giả giới thiệu thì Cái Bóng đã không làm gì được cô.

Cá nhân: 3.0/5 (nếu không vì cái kết hay thì mình chỉ chấm 2.5 thôi)
Goodreads: 4.08/5

Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào (Takuji Ichikawa)

neu-gap-nguoi-ay-cho-toi-gui-loi-chao_24934_1

Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào – Sono toki wa kare ni yoroshiku (Takuji Ichikawa)

Thuần khiết và đẹp thơ mộng như cái tên của nó, tác phẩm kể về tình yêu đầu đời và tình bạn trong sáng của ba người bạn và một con chó. Hiện tại và quá khứ được kể đan xen với nhau chỉ để lột tả những chuyện thường ngày của những con người bình dị, cùng giọng văn truyền cảm đã vẽ nên bức tranh về cuộc sống đẹp thơ mộng trong bối cảnh cuộc sống tất bật hiện đại.

Đọc cuốn sách, mỗi người sẽ có điều tâm đắc riêng, có bức tranh đẹp nhất riêng. Còn mình, bức tranh đẹp nhất là hình ảnh một cậu bé đeo kính cận quá khổ đang đẩy chiếc xe hàng chở chú chó già thương tật, đi theo là hai cô cậu bạn thân. Ba người bạn và một chú chó già trên những chuyến du hành vô định trong khung cảnh êm đềm. Đó là bức tranh đẹp đến nao lòng.

Dù vậy, mình không đặt biệt yêu thích tác phẩm này. Đôi lúc hơi dài dòng nhàm chán, khúc cuối lại pha vào chút yếu tố siêu thực, cảm thấy không hợp với tính thơ mộng êm đềm ban đầu. Một điều nữa là suốt quá trình đọc cứ cảm thấy đây là một phiên bản mở rộng của 5cm/s. Nhân vật và chi tiết khác nhau, nhưng về cốt lõi đều có sự tương đồng.

Đừng bao giờ xa em – Margaret Pemberton

never leave me

Đừng bao giờ xa em (Never Leave Me aka The Violins of Autumn) – Margaret Pemberton

Lisette de Valmy, tiểu thư bá tước 15 tuổi xinh đẹp và mạnh mẽ sinh sống ở vùng biển Normandy thơ mộng nước Pháp. Thế chiến nổ ra, quân Đức đổ bộ và lâu đài bá tước Valmy bị chiếm làm nơi ở cho thiếu tá Dieter Meyer. Lisette vốn xem quân Đức là kẻ thù không đội trời chung, nhưng trái tim nồng nhiệt đã đưa đẩy nàng đến vòng tay Dieter, người đã bị nàng thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên. Họ đến với nhau bằng tình yêu cuồng nhiệt và tấm lòng chân thành bất chấp mọi rào cản về dân tộc, gia đình, dư luận. Họ cùng mong ước ngày mà chiến tranh sẽ kết thúc. Nhưng khái niệm hòa bình của hai người không giống nhau. Khi nền hòa bình của người này trở thành hiện thực, thì nghĩa là chấm dứt hy vọng tương lai của người kia. Đó là hố sâu mà họ không thể vượt qua. Và cuối cùng, ngày ấy cũng đến. Khi quân Đồng Minh đổ bộ bờ biển Normandy giải phóng đất Pháp, điều mà Lisette vẫn mong ước ngày xưa nay đã thành hiện thực, cũng là lúc Dieter vĩnh viễn gục xuống trên nền đất lạnh. Anh ra đi trong vòng tay Lisette, nhưng anh sống mãi trong tâm trí nàng. Anh đã yên nghỉ trong nấm mộ dưới gốc cây anh đào, nhưng cuộc đời Lisette còn dài, nàng vẫn phải tiếp tục sống, vì bản thân, vì anh và vì đứa con trong bụng. Kể cả sau này, khi Lisette yêu tha thiết người đàn ông khác, nàng vẫn không bao giờ lãng quên anh.

***
Dieter Meyer xuất hiện không nhiều bằng Greg, người mà Lisette yêu tha thiết sau này, nhưng Dieter mới là nhân vật tỏa sáng nhất. Greg mới thật sự là người đàn ông hoàn hảo: đẹp trai, giàu có, mạnh mẽ, tình yêu mãnh liệt dành cho vợ và sự rộng lượng vượt quá giới hạn của người đàn ông. Nhưng Greg không có sức hút như Dieter. Thật sự mình chỉ thích câu chuyện cho đến khi Dieter chết đi. Còn sau đó, mình chỉ đọc tiếp cho xong chứ không quan tâm lắm.

Khi đọc về những đoạn văn rất đẹp về cuộc tình rất đẹp của Dieter và Lisette, những buổi hẹn hò trong căn phòng nhỏ nơi tòa tháp, mình không khỏi xót xa vì biết trước kết quả cuộc tình này chỉ có bị kịch. Và mình muốn ngưng đọc để thời gian đẹp đẽ ấy mãi mãi ngưng lại trong lòng mình. Mình không muốn đọc đến sự chia ly của họ. Nhưng, vòng đời vẫn cứ quay, dẫu có trốn tránh được ích gì. Dieter chết, nhưng sống mãi trong lòng người đọc.

Dieter là nhân vật nam (tiểu thuyết) mình thích thứ hai, chỉ sau Rhett Butler của Cuốn Theo Chiều Gió.

The Pillars of the Earth – Ken Follett

Pillars-Earth-Ken-Follett

Sau khi đọc xong cuốn sách dày cả ngàn trang, nếu hỏi mình cuốn sách nói về gì, mình phải mất một lúc để suy nghĩ rồi trả lời: kể về việc xây dựng nhà thờ lớn. Chỉ vậy thôi sao? Tất nhiên là không. Đó còn là số phận của những con người thuộc các tầng lớp trong thời trung cổ. Ngoài những cơ cực như nội chiến, cướp bóc, sự bất công, song song đó còn tình yêu mãnh liệt, sự hy sinh cao cả, niềm tin vào công lý và niềm tin vào Chúa.

Bắt đầu từ người thợ nề Tom Builder và cuộc sống tuyệt vọng của gia đình ông, đến Philip – một thầy tu vốn an phận thủ thường trong tu viện hẻo lánh – bỗng dưng bị lôi vào trò chơi quyền lực chính trị, hay Aliena vì từ hôn con trai một tiểu quý tốc mà khiến gia đình bị trả thù… cùng rất nhiều nhân vật khác, các diễn biến mở rộng và trải dài trên vùng rộng lớn nước Anh trong suốt mấy chục năm. Người đọc sẽ không biết câu chuyện đi về đâu. Mình thích những truyện mình không đoán được, giống như vậy.

Đây là một cuốn sách hay, tuy nhiên cách miêu tả quá dài dòng. Đọc hết trăm mấy trang đầu chỉ nói về sự tuyệt vọng của gia đình Tom Builder, mình tưởng gia đình này là nhân vật chính. Nhưng không, vèo một cái kể về thầy tu Philip cùng thời thơ ấu của ông, cũng rất dài và mình cũng tưởng Philip là nhân vật chính, nhưng cũng không phải. Rốt cuộc không ai là nhân vật chính cả. Thật ra có nhiều lúc không quan trọng có thể rút ngắn lại. Đây là truyện sử thi trường thiên, dài cả ngàn trang cũng không có lớn lao, nhưng thật tế có những lúc hơi dài dòng, miêu tả nhiều chi tiết quá đáng. Đây là điều duy nhất mình không thích ở cuốn sách này.

Tác phẩm còn phần sau, World Without End, kể về hậu duệ của các nhân vật trong phần đầu trong 157 năm sau. Chắc phải lâu nữa mình mới đọc tới cuốn này.

The Pillars of the Earth đã được dựng thành mini series gồm 8 tập trong năm 2010

Cá nhân: 4.5/5
Goodreads: 4.27/5

Parade – Shuichi Yoshida

parade

Parade – Shuichi Yoshida

Cuốn sách này mình đọc xong hồi đầu năm, hôm nay chợt nhớ đến nó.

Câu chuyện kể về 4 người cùng chung sống trong một căn hộ nhỏ ở Tokyo. Họ là những con người xa lạ tứ phương, đến Tokyo với những giấc mơ khác nhau, và hiện thực luôn khiến họ thất vọng. Ngoài mặt họ xem nhau như những người bạn, nhưng trong thâm tâm, ai cũng có nỗi cô độc và tâm tư riêng không thể chia sẻ với bất cứ ai. Người duy nhất gắn kết mọi người với nhau là Naoki – lớn tuổi và trưởng thành nhất. Khi mọi người gặp vấn đề, họ thường tìm đến anh. Nhưng chính Naoki cũng có vấn đề của riêng mình, thì anh tìm đến ai?

Rồi ngày nọ, thành viên thứ năm đột nhiên xuất hiện trong căn hộ, mà mọi người đều không biết cậu ta là ai. Trong khi đó, căn hộ kế bên là nơi ở của một người đàn ông mờ ám, và điều gì đó hắc ám đang xảy ra tại nhà ông ấy. Khu phố cũng trở nên bất ổn bởi khi màn đêm buông xuống, kẻ nào đó tấn công người đi đường mà cảnh sát chưa bắt được…

Trước khi đọc sách, mình đọc giới thiệu nội dung ở đâu đó, tương tự như cách mình giới thiệu ở trên. Và xin thưa, nó lừa tình vô cùng. Nội dung đúng là có những tình tiết như thế: người đàn ông hắc ám, bạo lực bao trùm khu phố… nhưng nó không như mình nghĩ. Đó chỉ là những chi tiết nhỏ trong cuốn sách này. Cuốn sách thật chất xoay quanh cuộc sống riêng của năm nhân vật, không ai là nhân vật chính hay phụ, không người xấu hay tốt. Mỗi chương là cuộc đời và cảm xúc của một người do chính lời người đó kể ra. Đây không phải truyện trinh thám như mình nghĩ.

Parade cùng tác giả với Villian (đã xuất bản tiếng Việt với tựa Ác Nhân), những lời khen hấp dẫn ở sau bìa dành là cho Villian mà mình lúc đầu tưởng là cho Parade. Có lẽ nhà xuất bản muốn ăn theo tiếng tăm của Villian mà hướng người ta nghĩ sai rằng đây cũng là một tác phẩm trinh thám u ám như Villian. Parade có tội ác, có bạo lực, có u ám, nhưng nó giống slice of life hơn là trinh thám.

Parade cũng khá nhưng không nên mong đợi quá nhiều.

Cá nhân: 3.5/5
Goodreads: 3.59/5

Alex – Pierre Lemaitre

ebook-alex-prc-pdf-epub

Câu chuyện mở đầu bằng cô gái tên Alexbị bắt cóc và bị nhốt trong chuồng nhỏ, và kẻ bắt cóc không muốn gì cả ngoài việc nhìn cô chết dần chết mòn trong đau khổ. Cảnh sát nỗ lực tìm kiếm nhưng luôn đi sau một bước. Và rồi, cảnh sát tìm ra kẻ bắt cóc, nhưng nạn nhân đang ở nơi nào?
Tác giả dẫn dắt đọc giả đi từ twist này đến twist khác. Hung thủ hóa ra là nạn nhân; nạn nhân hóa ra là hung thủ, nhưng liệu có phải hung thủ thực sự? Ai là kẻ có tội, đâu là công lý, đến những trang cuối cùng mới được làm sáng tỏ.
Cách kể chuyện lôi cuốn, nhưng hơi dài dòng. Nếu truyện không có quá nhiều những tình tiết không liên quan đến vụ án, ví dụ như đời tư ông thám tử (cuộc đời ổng thế nào mình hoàn toàn không quan tâm), khi đó truyện sẽ hay hơn.

Cá nhân: 3.0/5
Goodreads: 3.97/5

Một chút về truyện Phúc Vũ Phiên Vân

Lethal_Weapons_Of_Love_And_Passion

Lần đầu tiên Heen biết đến Phúc Vũ Phiên Vân là qua phim bộ TVB. Những tập đầu của phim đã gây ấn tượng mạnh. Heen vô cùng yêu thích ma sư Bàng Ban cực cool, vô cùng quý mến nàng Băng Vân chung tình (đến nỗi khi tạo blog cũng lấy tên Băng Vân).  Heen không thích các nhân vật chính như Phong Hành Liệt, Hàn Bách, Tần Mộng Dao. Sau khi Bàng Ban-Băng Vân chết thì Heen không coi tiếp. Phần vì mất đi nhân vật yêu thích, phần vì phim lồng vào quá nhiều tính nhân văn với tính dân tộc người Hán, hễ mở miệng là vì nước vì bá tính. Heen chỉ mở tập cuối để biết kết cục.

Mãi gần đây Heen mới biết một trang down truyện audio tiếng Trung, có khá nhiều truyện kiếm hiệp, trong đó có Phúc Vũ Phiên Vân, Heen liền tải về nghe. Rất đáng thất vọng!

Nếu trong phim ai cũng có lý tưởng cao đẹp thì trong truyện hoàn toàn không có chuyện đó. Hậu duệ của hoàng tộc Mông Cổ đúng là muốn phục quốc, nhưng truyện xoay quanh các cuộc đấu đá giữa hắc đạo, bạch đạo với Ma Sư Cung là chính. Bàng Ban vẫn cực ngầu, cực cool, cực mạnh. Nhưng Băng Vân không còn là Băng Vân mình yêu thích nữa, ít xuất hiện và rất mờ nhạt. Các tuyến nhân vật có sự khác biệt rất lớn so với phim. Trong phim, Tần Mộng Dao là người yêu của Phong Hành Liệt; trong truyện, nàng yêu Hàn Bách. Trong phim, Phong Hành Liệt là vương tử Mông Cổ; trong truyện, Phong Hành Liệt và vương tử Mông Cổ là hai người hoàn toàn khác nhau. Trong phim, Lãng Phiên Vân dùng Phiên Vân đao; trong truyện, ông dùng Phúc Vũ kiếm (thế nên Heen rất thắc mắc tên truyện. Lãng Phiên Vân dùng Phúc Vũ kiếm, chẳng phải một mình ông đã độc chiếm cả tên truyện?)

Truyện có mở đầu vô cùng ấn tượng. Các nhân vật, chi tiết, trận đánh được miêu tả cẩn thận và đầy lôi cuốn. Heen thường vừa ngồi làm việc vừa mở truyện audio để nghe. Nhưng truyện này hay đến nỗi Heen phải tắt đi mới tập trung làm việc được, làm xong mới tập trung ngồi nghe truyện. Nhưng tác giả đã không giữ được phong độ. Về sau truyện càng có hơi hướng tiên hiệp, sau nữa có thêm mùi sắc hiệp. Cái kiểu vừa gặp lần đầu đã bị đối phương thu hút ngay và muốn xxx với người đó; hay loại võ công phải xxx mới luyện được, hay xxx giúp công lực tăng tiến. Cộng thêm về sau nói nhiều, dài dòng lê thê, sự miêu tả không còn súc tích như ban đầu nữa, đầy rẫy sự bất hợp lý. Heen càng lúc càng thấy phản cảm. Nghe được đến 50% thì Heen bỏ, không nghe nữa.

Rút lại một câu, Phúc Vũ Phiên Vân là sự kết hợp giữa kiếm hiệp, tiên hiệp và sắc hiệp.

Mở đầu rất hay, nhân vật rất cool, nhưng rốt cuộc vẫn đầu voi đuôi chuột. Phim thay đổi hẳn câu chuyện và nhân vật, nhưng rốt cuộc vẫn hay hơn truyện.

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Nu Blog

Những chuyện không đầu không cuối

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

Reach for the stars so if you fall, you land on a clound

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

bluemansion86

A fine WordPress.com site

Hoàng Hải Anh

Gió...mạnh mẽ....phóng khoáng....tự do

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Nghiên cứu lịch sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

DO something

a thought catalog

quốc trương

Trò chơi làm người

WordPress.com

WordPress.com is the best place for your personal blog or business site.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 31 other followers