Một chút về truyện Phúc Vũ Phiên Vân

Lethal_Weapons_Of_Love_And_Passion

Lần đầu tiên Heen biết đến Phúc Vũ Phiên Vân là qua phim bộ TVB. Những tập đầu của phim đã gây ấn tượng mạnh. Heen vô cùng yêu thích ma sư Bàng Ban cực cool, vô cùng quý mến nàng Băng Vân chung tình (đến nỗi khi tạo blog cũng lấy tên Băng Vân).  Heen không thích các nhân vật chính như Phong Hành Liệt, Hàn Bách, Tần Mộng Dao. Sau khi Bàng Ban-Băng Vân chết thì Heen không coi tiếp. Phần vì mất đi nhân vật yêu thích, phần vì phim lồng vào quá nhiều tính nhân văn với tính dân tộc người Hán, hễ mở miệng là vì nước vì bá tính. Heen chỉ mở tập cuối để biết kết cục.

Mãi gần đây Heen mới biết một trang down truyện audio tiếng Trung, có khá nhiều truyện kiếm hiệp, trong đó có Phúc Vũ Phiên Vân, Heen liền tải về nghe. Rất đáng thất vọng!

Nếu trong phim ai cũng có lý tưởng cao đẹp thì trong truyện hoàn toàn không có chuyện đó. Hậu duệ của hoàng tộc Mông Cổ đúng là muốn phục quốc, nhưng truyện xoay quanh các cuộc đấu đá giữa hắc đạo, bạch đạo với Ma Sư Cung là chính. Bàng Ban vẫn cực ngầu, cực cool, cực mạnh. Nhưng Băng Vân không còn là Băng Vân mình yêu thích nữa, ít xuất hiện và rất mờ nhạt. Các tuyến nhân vật có sự khác biệt rất lớn so với phim. Trong phim, Tần Mộng Dao là người yêu của Phong Hành Liệt; trong truyện, nàng yêu Hàn Bách. Trong phim, Phong Hành Liệt là vương tử Mông Cổ; trong truyện, Phong Hành Liệt và vương tử Mông Cổ là hai người hoàn toàn khác nhau. Trong phim, Lãng Phiên Vân dùng Phiên Vân đao; trong truyện, ông dùng Phúc Vũ kiếm (thế nên Heen rất thắc mắc tên truyện. Lãng Phiên Vân dùng Phúc Vũ kiếm, chẳng phải một mình ông đã độc chiếm cả tên truyện?)

Truyện có mở đầu vô cùng ấn tượng. Các nhân vật, chi tiết, trận đánh được miêu tả cẩn thận và đầy lôi cuốn. Heen thường vừa ngồi làm việc vừa mở truyện audio để nghe. Nhưng truyện này hay đến nỗi Heen phải tắt đi mới tập trung làm việc được, làm xong mới tập trung ngồi nghe truyện. Nhưng tác giả đã không giữ được phong độ. Về sau truyện càng có hơi hướng tiên hiệp, sau nữa có thêm mùi sắc hiệp. Cái kiểu vừa gặp lần đầu đã bị đối phương thu hút ngay và muốn xxx với người đó; hay loại võ công phải xxx mới luyện được, hay xxx giúp công lực tăng tiến. Cộng thêm về sau nói nhiều, dài dòng lê thê, sự miêu tả không còn súc tích như ban đầu nữa, đầy rẫy sự bất hợp lý. Heen càng lúc càng thấy phản cảm. Nghe được đến 50% thì Heen bỏ, không nghe nữa.

Rút lại một câu, Phúc Vũ Phiên Vân là sự kết hợp giữa kiếm hiệp, tiên hiệp và sắc hiệp.

Mở đầu rất hay, nhân vật rất cool, nhưng rốt cuộc vẫn đầu voi đuôi chuột. Phim thay đổi hẳn câu chuyện và nhân vật, nhưng rốt cuộc vẫn hay hơn truyện.

Mukashi Boku Ga Shinda Ie [Keigo Higashino]

mukashi0001

Tên tiếng Nhật: むかし僕が死んだ家

Tên tiếng Trung: 從前我死去的家

Tên tiếng Việt (tạm dịch): Trước đây, ngôi nhà mà tôi chết đi

Trích dẫn lời tựa của Highashino Keigo: “Trước đây, ngôi nhà mà tôi chết đi” là tác phẩm tôi rất tự tin, nhưng vấp phải sự lạnh nhạt. Từ đó, tôi bắt đầu nhìn những nhà phê bình bằng ánh mắt hoài nghi”.

Truyện mở đầu với nhân vật “tôi” là trợ giảng môn vật lý trong trường đại học. Ngày nọ, anh nhận được cuộc điện thoại từ Sayaka, cô bạn gái thời trung học, người yêu đầu tiên và có lẽ là duy nhất cho đến giờ. Sayaka thổ lộ với anh rằng cô là người không có quá khứ, không có chút ký ức gì về thời thơ ấu. Mẹ mất sớm, Sayaka lớn lên với cha. Sayaka vẫn cảm thấy cha có điều gì giấu giếm mình, cho đến ngày cha qua đời, cô phát hiện chìa khóa và tấm bản đồ dẫn đến 1 ngôi nhà. Cô biết đây chính là chìa khóa để mở ra quá khứ. Cô muốn biết vì sao mất đi ký ức tuổi thơ, vì sao mang tâm hồn khiếm khuyết? Vốn là người đơn độc, Sayaka không có ai để tâm sự nhờ vả. Sayaka chỉ có thể tìm đến “tôi”, người cũng đơn độc và am hiểu cô nhất.

Hai người đi đến ngôi nhà u ám trong bản đồ, dùng chìa khóa mở ra cánh cửa vốn đã khóa chặt những ký ức đau thương. Họ lật lại những trang nhật ký, phân tích những lá thư, soi ánh sáng vào từng góc khuất đen tối, cố gắng hiểu rõ điều gì đã xảy ra với gia đình Mikuriya, chủ nhân của ngôi nhà này. Và gia đình này có liên hệ gì đến Sakaya? Từng bước một, họ tái hiện lại câu chuyện đã xảy ra hai mươi ba năm về trước. Mikuriya vốn là gia đình trí thức, chỉ vì tư tưởng và quyết định sai lầm của một người chủ gia đình, đã gây ra tổn thương nặng nề cho đời sau, và tổn thương ấy tiếp tục phát triển thành bi kịch đau thương cho thế hệ nối tiếp. Ngôi nhà chính là ngôi mộ chôn giấu tấn bi kịch ấy.

Vì không hạnh phúc với hiện tại, Sayaka tìm về quá khứ, mong muốn tháo gỡ được những nút thắt không biết từ đâu mà có. Rồi khi tìm ra sự thật, những nút thắt ấy liệu có tháo gỡ, hay lại càng thắt chặt hơn? Ngay nhân vật “tôi” vẫn tự hỏi: quyết định giúp Sayaka là đúng hay sai?

***

Với lối kể chuyện đi thẳng vào vấn đề chính, câu chuyện hấp dẫn độc giả ngay từ những trang đầu tiên. Mở đầu với bối cảnh đơn giản cùng những con người bình thường, mở rộng bằng những suy nghĩ và hành vi bất thường, và kết thúc bằng tấn thảm kịch phi thường. Một tác phẩm rất hay và lôi cuốn. Tâm lý nhân vật không được miêu tả nhiều nhưng người đọc vẫn nắm bắt được và đôi khi thương cảm sâu sắc với nhân vật. Các lập luận phân tích chặt chẽ, logic. Sự tự tin của tác giả đối với tác phẩm này là hoàn toàn có cơ sở.

“Tôi” có vẻ như nhân vật chính, mà thật ra Sayaka mới là then chốt của vấn đề. “Tôi” chỉ là người được Sayaka chọn làm bạn đồng hành, một người góp công lớn trong chuyến thám hiểm quá khứ. Nhưng tác giả vẫn gán cho nhân vật này một tấn bi kịch nho nhỏ, mục đích nhấn mạnh ý nghĩa tựa đề: “Thực tế, mỗi người đều có một nơi mà bản thân họ đã chết đi. Chỉ là họ không muốn nhìn lại thi hài của mình trong đó, vì vậy mà giả bộ không biết” (trích dịch trong truyện). Với Heen, điều này không cần thiết. Nhân vật này không cần phải gánh thêm một bi kịch cá nhân khác. Mang trong đầu ký ức không tốt đẹp thuở nhỏ, hiện tại vẫn sống vô cảm, tương lai cũng không gặp lại người anh vẫn yêu và âm thầm chờ đợi. Lẽ ra “tôi” nên có cái kết trọn vẹn hơn. Hổm rày đọc truyện của Higashino Keigo không có truyện nào nhân vật được kết thúc trọn vẹn cả, vẫn biết đó là style của ông. Cũng chính vì style đó mà tác phẩm của ông luôn để lại ấn tượng mạnh trong lòng Heen. Nhưng riêng với tác phẩm này, Heen vẫn mong “tôi” được kết thúc tốt đẹp hơn, vì đây là nhân vật không cần thiết phải mang gánh nặng đau thương.

Cá nhân đánh giá: 7.5/10

Heen đọc bản tiếng Trung, với trình độ tiếng Trung tầm thường nên nhiều chỗ đọc không hiểu. Nếu hiểu hết, chắc sẽ đánh giá cao hơn nữa.

Khiết Đan – đế chế bị quên lãng

Nguồn: http://www.reds.vn/index.php/lich-su/ho-so-tu-lieu/8301-khiet-dan-de-che-bi-quen-lang

Khiết Đan (Qidan) nguyên nghĩa là “Thép gió”, hàm ý cực kỳ rắn chắc, bền vững. Đây là một dân tộc thượng võ, dũng mãnh.

Ngày 21-6-1922, Kervan, nhà truyền giáo Bỉ, tới huyện Batingue Nội Mông (Trung Quốc) giảng đạo. Ông được tín đồ dẫn tới xem một ngôi một cổ bị bọn trộm đào tanh bành. Ông phát hiện một tấm bia đá khắc chi chít ký hiệu tựa như văn tự rất kỳ lạ mà dân địa phương gọi là thiên thư (sách trời).

Sự bí ẩn của thiên thư

Theo khảo chứng, đây là mộ của một người Khiết Đan qua đời khoảng 900 năm trước. Những ký hiệu kỳ lạ kia trong sách trời có phải là chữ viết của người Khiết Đan xưa không?

Sử sách ghi tộc người Khiết Đan dựng nên nước Liêu năm 907, từng sáng tạo nên chữ viết Khiết Đan. Nhưng khoảng 900 năm về trước, chữ viết Khiết Đan đã thất truyền, người đời sau dẫu có nhìn thấy cũng không thể đọc được. Các chuyên gia suy đoán: Sách trời chính là văn tự Khiết Đan đã chôn vùi nhiều trăm năm. Từ đó về sau, trong cương vực của nước Liêu rộng mênh mông, người ta thi thoảng lại thăm dò, khai quật, phát lộ được nhiều văn tự và văn vật lịch sử của tộc người Khiết Đan.

Năm 1986, tại thành phố Thông Liêu thuộc khu tự trị Nội Mông, người ta phát hiện một ngôi mộ cổ hợp táng công chúa và phò mã Khiết Đan. Đây là ngôi mộ có nhiều văn vật tùy táng có giá trị nhất cho tới ngày nay. Hình thức chôn cất cùng các đồ tùy táng cho thấy người Khiết Đan chịu ảnh hưởng khá nhiều văn hóa của người Hán vùng Trung Nguyên.

Tuy hài cốt trong mộ đã tiêu tan, nhưng qua tấm lưới đan bằng sợi bạc cực mảnh và lá vàng mỏng rộng đắp mặt tử thi cho thấy nhân thân cao sang của chủ nhân ngôi mộ sinh thời. Những đồ tùy táng từ vàng bạc, ngọc ngà, đá quý cho tới đồ dùng sinh hoạt bằng gốm, gỗ quý đều được chế tác cực kỳ tinh xảo, thể hiện trình độ thủ công mỹ nghệ đương thời thật siêu việt.

Vương triều Khiết Đan

Khiết Đan (Qidan) nguyên nghĩa là “Thép gió”, hàm ý cực kỳ rắn chắc, bền vững. Đây là một dân tộc thượng võ, dũng mãnh. Từ hơn 1.400 năm trước, Khiết Đan là dân tộc miền Bắc Trung Quốc đã xuất hiện trong Ngụy thư. Họ binh hùng tướng mạnh, kiêu dũng thiện chiến. Một thủ lĩnh bộ lạc tên là Yelii Abaoji (Gia Luật A Bao Cơ) thống nhất các bộ lạc Khiết Đan. Năm 916, ông dựng nên nước Khiết Đan, tới năm 947 đổi quốc hiệu là Đại Liêu.

Trong thời kỳ cường thịnh nhất, vương triều Đại Liêu từng chiếm một nửa giang sơn Trung Quốc. Cương vực của họ rộng mênh mông: Bắc tới tận hồ Baikal, ngoài Đại Hưng An; Đông sát Sakhalin; Tây vượt dãy Altai; Nam tới Hà Bắc và phía Bắc tỉnh Sơn Tây ngày nay. Có thể nói họ là bá vương một cõi.

Vương triều Khiết Đan quốc hiệu Đại Liêu hùng cứ tại miền Bắc Trung Quốc kéo dài hơn 200 năm, với triều Bắc Tống hình thành cục diện đối địch. Trong thời kỳ này, con đường tơ lụa thông thương từ Trung Quốc sang phương Tây bị cắt đứt, dẫn tới các quốc gia vùng lục địa Á Âu tưởng nhầm là toàn bộ đất nước Trung Quốc đều đã nằm dưới sự thống trị của tộc người Khiết Đan. Thế là Khiết Đan bỗng trở thành từ đại diện cho Trung Quốc.

Marco Polo lần đầu tiên viết trong cuốn du ký của mình giới thiệu phương Đông với thế giới phương Tây, đã lấy Khiết Đan đặt tên cho Trung Quốc. Tới tận ngày nay, các nước nói tiếng Slave vẫn gọi Trung Quốc là Khiết Đan (Kitan hay Kitai).

Dân tộc Khiết Đan tạo nên một vương quốc quân sự hùng mạnh và một nền văn hóa rực rỡ. Chùa Liêu và tháp Liêu thể hiện trình độ văn minh của họ. Tới nay, các chùa và tháp cổ được bảo tồn tại phía bờ Bắc sông Hoàng Hà. Các công trình đều nguy nga hùng vĩ, qua ngàn năm vẫn trơ gan trước băng tuyết gió mưa.

Tháp Thích Ca tại huyện Ứng, tỉnh Sơn Tây là kiến trúc kiểu tháp kết cấu gỗ xưa nhất, cao nhất trên toàn thế giới, từng trải qua mấy trận động đất mà vẫn không bị hư hỏng. Một dân tộc sáng tạo nên nền văn minh rực rỡ như vậy thì nhất định phải có một cơ sở kinh tế và một sức mạnh kỹ thuật hùng hậu.

Cũng có thể thấy rõ vương triều Khiết Đan tiếp thu mọi điều hay dở. Ngoài việc thu nhận một số lượng rất đông nhân tài Hán tộc Trung Nguyên ra, họ còn thông qua buôn bán với triều Tống mà thu nhận, học hỏi nhiều kỹ thuật sản xuất tiên tiến. Khiết Đan rõ ràng là đã khai sáng một thời đại phồn hoa tại miền Bắc Trung Quốc.

Đại Liêu diệt vong

Theo ghi chép thì Đại Liêu đối đầu với Bắc Tống hơn 160 năm. Cuối cùng, nước tiêu diệt Đại Liêu lại là tộc người Nữ Chân (Niizhen) từng phụ thuộc tộc người Khiết Đan.

Thủ lĩnh của tộc người Nữ Chân là Wanyan Aguda (Hoàn Nhan A Cốt Đả) dẫn đại quân công thành cướp đất Đại Liêu. Khi đất chiếm đã đủ rộng, dân đinh đã tương đối nhiều, A Cốt Đả liền dựng nên nhà Kim năm 1115. Mười năm sau, nhà Kim thay thế vương triều Khiết Đan.

Một bộ phận người Khiết Đan may mắn sống sót tập hợp các thành viên hoàng gia di tản về phía Tây, dựng nên triều Tây Liêu tại vùng Tân Cương. Họ lập nước Ha Lạt Khiết Đan (Hala Qidan). Đế quốc này một thời cường thịnh nhưng cuối cùng lại bị đại quân của Thành Cát Tư Hãn (Gengis Khan) tiêu diệt. Về sau, thế lực tàn dư Khiết Đan dạt tới miền Nam Iran ngày nay và dựng nên vương triều Qierman. Không lâu sau, vương triều này cũng tàn lụi.

Trong lãnh thổ Trung Quốc, từ khi có vương triều Khiết Đan (916) đến khi có vương triều Nguyên (1271), chỉ hơn 300 năm đã liên tiếp xuất hiện các triều Đại Liêu, Bắc Tống, Tây Hạ, Kim, Nam Tống và Nguyên… Đây là một thời kỳ hết sức đặc biệt bởi kẻ thống trị giành được thiên hạ lần lượt thuộc về các dân tộc khác nhau.

Vì vậy, sự hưng suy của vương triều cũng dẫn tới địa vị của cả dân tộc. Nền văn hóa tương quan cũng xảy ra sự chuyển đổi. Triều Kim của người Nữ Chân sau khi dành được thiên hạ của người Khiết Đan từng hạ lệnh thanh trừng triệt để đám người Khiết Đan phản kháng. Sử sách cho thấy có một đợt tàn sát hàng loạt kéo dài tới hơn một tháng ròng. Rất có thể là nền văn hóa Khiết Đan cũng bị loại bỏ trong thời kỳ này.

Triều Kim khi mới tạo dựng vẫn chưa có chữ viết riêng của dân tộc mình, phải mượn chữ Hán để cải thành chữ Kim. Hoàng đế Kim chính thức hạ chiếu loại bỏ hẳn chữ Khiết Đan và có thể vì lẽ đó mà chữ viết Khiết Đan bị thất truyền.

Hậu duệ của người Khiết Đan

Khiết Đan là một dân tộc lớn nhưng lại không có tên trong số 56 dân tộc Trung Quốc ngày nay. Khi người ta chăm chú lần tìm chứng cứ về tộc người Khiết Đan, thì tộc người Dawr cư trú tại vùng tiếp giáp giữa Đại Hưng An, Nộn Giang và đồng cỏ Hulunbeier đặc biệt thu hút sự chú ý của mọi người.

Truyền thuyết vùng này kể rằng hồi gần ngàn năm về trước, một đơn vị quân đội Khiết Đan được điều động tới đây xây thành đắp lũy phòng ngự biên ải. Họ định cư luôn tại đây. Người chỉ huy cao nhất dẫn đầu toán quân biên phòng này tên là Sagil Dihan, chính là tổ tiên của tộc người Dawr, một cộng đồng người dân tộc thiểu số Dawr của Trung Quốc hiện nay.

So sánh phương thức sản xuất, sinh hoạt, tập tục, tôn giáo, ngôn ngữ, lịch sử giữa tộc người Khiết Đan và Dawr, các học giả đã tìm thấy một lượng lớn chứng cứ cho thấy Dawr là dân tộc kế thừa nhiều nhất truyền thống của người Khiết Đan. Nhưng đây chỉ mới là những chứng cứ gián tiếp, mang tính tham khảo chứ chưa thể khẳng định.

Các nhà khoa học quyết định nghiên cứu kỹ thuật ADN để vén sự bí ẩn. Họ lấy và đối chiếu ADN xương ống tay được cho là thuộc tử thi của một người đàn bà Khiết Đan thu được tại vùng Lạc Sơn, tỉnh Tứ Xuyên; răng và xương hộp sọ của người Khiết Đan xưa phát hiện được khi khai quật một ngôi mộ cổ tại Xích Phong thuộc khu tự trị Nội Mông và mẫu máu của người Dawr. Cuối cùng, họ rút ra được kết luận: Tộc người Dawr có quan hệ di truyền gần nhất với tộc người Khiết Đan. Họ là hậu duệ của người Khiết Đan.

Các nhà sử học cuối cùng đã tìm ra được điều cần tìm về tộc người Khiết Đan. Người Mông Cổ dưới sự lãnh đạo của Thành Cát Tư Hãn thiết lập nên đế quốc Mông Cổ vắt ngang qua đại lục Âu Á, chinh phạt khắp nơi, hao người nên liên tiếp bắt lính để bù vào. Thanh niên trai tráng thiện chiến Khiết Đan buộc phải ra trận, phân tán khắp nơi, có vùng duy trì được cộng đồng người tương đối đông, ví như cộng đồng tộc người Dawr. Cũng có nhóm người nhanh chóng bị dân cư địa phương đồng hóa, tức là những hậu duệ người Khiết Đan mai danh ẩn tích.

BÙI HỮU CƯỜNG (Nguyệt san Pháp Luật TP.HCM)

9 Tuyệt Chiêu Tóm Kẻ Phóng Đãng

“9 tuyệt chiêu tóm kẻ phóng đãng” là tiểu thuyết lãng mạn đầu tay của nhà văn nữ Sarah MacLean. Câu chuyện xoay quanh tiểu thư Calpurnia Hartwell, em gái bá tước Allendale giàu có đầy quyền lực trong giới quý tộc London.Trong Mùa hội đầu tiên của mình, Calpurnia đã phải trốn tránh thực tế phũ phàng dành cho những cô nàng chầu rìa bên lề vũ hội bằng cách giấu mình trong một khu vườn âm u. Chỉ một cuộc tán gẫu vu vơ với một người xa lạ đã cướp đi trái tim cô gái trẻ. Dẫu đã biết đối tượng là hầu tước Ralston lêu lổng trác táng, nhưng khi đã rơi vào lưới tình thì có mấy ai sử dụng lý trí. Callie (tên thân mật củaCalpurnia) tiếp tục ôm ấp mối tình câm lặng ròng rã suốt mười năm. Từ vị trí một thiếu nữ ngây thơ được mẹ quấn lên mình những bộ trang phục diêm dúa, Callie dần chìm vào quên lãng trên Hàng Ghế Bà Cô Không Chồng và bình thản chấp nhận những ánh mắt dè bỉu của xã hội thượng lưu London. Kẻ phóng đãng chiếm ngự tâm trí nàng vẫn tiếp tục những chuyến phiêu lưu không có hồi kết của gã, cho đến một hôm…

Số phận éo le đã buộc ngài hầu tước lông bông tạm dừng cuộc vui để quay về chăm lo gia đình. Giờ đây anh phải gấp rút tìm cho được một người hướng dẫn xuất sắc để giúp em gái chung nửa dòng máu gia nhập giới quý tộc Anh vốn xem trọng cung cách ứng xử. Với bề dày tai tiếng trong quá khứ, cuộc tìm kiếm của anh tưởng chừng như rơi vào bế tắc. Nhưng rồi tia sáng cuối đường hầm đã hiện ra với anh…

Người con gái ấy đã xuất hiện, đột ngột như tia sét giữa trời quang. Đĩnh đạc đứng trong phòng ngủ của anh, Calpurnia Hartwell đồng ý sắm vai người giám hộ cho em gái anh với một điều kiện đủ khiến anh té ngửa. Anh sẽ phải hôn nàng. Chàng hầu tước vắt óc suy nghĩ nhưng không tài nào lý giải được căn nguyên mọi chuyện. Làm sao anh có thể đoán ra, nụ hôn của anh chỉ là điểm xuất phát cho một hành trình liều lĩnh đầy biến cố và cũng ngập tràn hy vọng. Tất cả được vạch ra trong một giây phút bốc đồng của vị tiểu thư quá lứa lỡ thì. Đó là lúc tiểu thư Calpurnia đã xác định nếu nàng sắp trải qua phần đời còn lại bên lề các buổi vũ hội thì nàng sẽ đặt chân vào thế giới của đàn ông, đến những nơi họ thường tụ tập và làm những việc họ được tự do thi tài. Thoạt nghe có vẻ như ý định của nàng là một sự điên rồ, nhưng dưới ngòi bút hoa mĩ của Sarah MacLean hành trình khám phá thế giới bao la của Callie đã diễn ra hết sức li kì. Dần dà Callie phát hiện một con người mới thay thế Callie nhàm chán điềm đạm luôn chịu sự sắp đặt của người khác. Đoạn kết của cả quá trình tìm lại chính mình ấy mang đến một phần thưởng vượt ngoài sức tưởng tượng. Tình yêu của Callie dẫn dắt người đọc trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc, từ thương cảm xót xa đến hồi hộp lo lắng và cuối cùng là hạnh phúc vỡ òa. Chín-nhiệm-vụ-gần-như-bất-khả-thi đã trở thành chín nấc thang đưa Callie đến với tình yêu mười năm của nàng.

Nguồn: tiki

***

Heen tìm đến cuốn sách này như một sự nghỉ giải lao sau những giây phút nặng đầu với những tác phẩm tuy hay nhưng nặng đầu. Nói trắng ra thì cuốn sách này không hay chút nào, nhưng nếu yêu cầu không cao, chỉ cần đọc giải trí thì cũng ok.

Nhiều nhân vật phụ có vẻ hay ho nhưng hóa ra họ chỉ để làm nền cho cặp nhân vật chính Callie – Ralston (mà sau khi tìm hiểu thêm thì Heen được biết, các nhân vật phụ này sẽ trở thành nhân vật chính trong 2 tập tiếp theo). Suốt truyện, Callie luôn tìm kiếm tình yêu nơi Ralston, còn Ralston, do ký ức đau thương từ tuổi thơ nên luôn phủ nhận một tình yêu đích thực. Cuối cùng, anh bị chinh phục bởi sự trong sáng, chân thật và cá tính mạnh mẽ của Callie, và thú nhận tình yêu mãnh liệt của anh dành cho nàng. Happy ending.

Có một điều Heen thấy khó hiểu. Tại sao những tiểu thuyết lãng mạn dành cho giới nữ trong những năm gần đây, lại nóng bỏng và đầy nhục cảm thế nhỉ.

Heen chưa bao giờ phản đối yếu tố sex trong tiểu thuyết, nó luôn là thứ gia vị rất quan trọng. Nhưng trong trường hợp này thì Heen nghĩ tác giả lạm dụng thái quá. Hai nhân vật lúc nào cũng ham muốn về nhau, luôn muốn cuốn hút vào nhau trong những giây phút riêng tư. Thực tế của những cặp tình nhân thế nào Heen miễn bàn, nhưng trong một tiểu thuyết mà tốn quá nhiều khoảnh khắc và trang giấy cho chuyện đó, hơn nữa còn lặp đi lặp lại mãi với một cách miêu tả những nụ hôn, cái vuốt ve… thì nó chỉ gây ra sự nhàm chán và làm loãng câu chuyện. Có lúc Heen lật qua trang luôn, không buồn đọc những đoạn đó vì chán.

Rõ ràng viết về sex là chuyện không hề đơn giản!

Như nói trên, Heen đọc cuốn này chỉ để giải trí đơn thuần, không đặt kỳ vọng gì nên cũng không thất vọng. Nhưng, nếu Heen đọc ngôn tình Trung Quốc chắc sẽ thấy hay hơn. Heen vẫn thích những cuộc tình lâm ly bi đát đầy éo le của Trung Quốc hơn là câu chuyện đầy gợi cảm với happy ending như thế.

Tuy vậy, tiểu thuyết này cũng nhắc Heen nhớ lại một điều, một điều Heen không biết đã bỏ quên từ lúc nào: lãng mạn. Đã bao lâu rồi, mình đã mất đi cảm giác lãng mạn…

Đôi lời về Thư Kiếm Ân Cừu Lục

Lần này đọc lại Thư Kiếm Ân Cừu Lục cứ như mới đọc lần đầu, không chút ấn tượng gì cả. Thật không khỏi nghi ngờ liệu ngày xưa Heen có thật đã từng đọc bộ này ko.

Dựa vào truyền thuyết về thân phận người Hán của vua Càn Long, Kim Dung viết ra một câu chuyện không dài nhưng đã bao gồm rất nhiều sự kiện và vô số trận chiến kịch liệt, xoay quanh công cuộc khôi phục giang sơn người Hán của quần hùng Hồng Hoa Hội, sự gian trá tráo trở của Càn Long, và tinh thần kiên cường bất khuất của bộ tộc người Hồi.

Truyện kể rằng một ngày nọ, Ung thân vương và đại thần Trần Các Lão đều có đứa con vừa ra đời. Ung thân vương ra lệnh Trần Các Lão đưa con trai mình vào, nhưng lại trả về một đứa con gái. Đứa con trai ấy sau này lên ngôi vua niên hiệu Càn Long. Chỉ rất ít người biết về thân thế Càn Long, trong đó có Vu Vạn Đình – người sáng lập Hồng Hoa Hội. Sau này ông nhận người con trai thứ ba của nhà họ Trần, Trần Gia Lạc, làm nghĩa tử. Trước khi qua đời, ông chỉ định Trần Gia Lạc lên làm tổng đà chủ Hồng Hoa Hội. Trần Gia Lạc sau khi biết được mối quan hệ giữa mình và hoàng đế, liền bắt cóc và yêu cầu hoàng đế đuổi hết bọn man di, khôi phục giang sơn người Hán. Vì không còn cách nào khác, Càn Long đành phải bằng lòng để rồi sau này tráo trở…

***

Chưa từng có một bộ truyện Kim Dung nào khiến Heen bực mình đến thế!

Thật sự, Heen luôn ác cảm với các phim/truyện nói về phản Thanh phục Minh. Những năm đầu cai trị của nhà Thanh, thời Khang Hy, Ung Chính, Càn Long, là thời kỳ rất hưng thịnh của Trung Quốc, đất nước giàu mạnh, lãnh thổ được mở rộng rất nhiều, bình định cả những vùng xa xôi như Tân Cương, Tây Tạng, Đài Loan… Đó là những điều mà các triều đại người Hán không làm được. Đất nước hưng thịnh thì dân cũng ấm no, thế thì tại sao phải tạo phản? Vì chúng là man di mọi rợ đã xâm chiếm giang sơn cẩm tú của người Hán chúng ta! Đất nước chúng ta mà bọn man di ấy dám xâm chiếm, tất nhiên là chúng nó sai! Ừ, nếu Heen là người Hán Trung Quốc, chắc Heen cũng không thích đất nước bị ngoại tộc cai trị. Nhưng Heen là người Việt Nam. Chẳng phải đất nước Việt Nam ta cũng có bề dày lịch sử bị người Hán Trung Quốc xâm lược đấy sao? Chúng xâm lược nước khác thì gọi là “bảo hộ”, còn bản thân bị xâm chiếm thì la làng “tại sao không thể sống yên ổn mà tụi bây phải vào đây ức hiếp tao? Tụi bây đều là kẻ xấu và đáng giết!” Mà không phải chỉ ngày xưa, ngay cả thời nay người Trung Quốc vẫn giữ nguyên tư tưởng này mới nguy hiểm chứ!

Thôi, không bàn chuyện đúng sai của người Mãn người Hán nữa. Trở lại với câu chuyện. Vu Vạn Đình xuất thân đệ tử Thiếu Lâm, từng là người tình cũ của mẹ Trần Gia Lạc. Tại sao ông sáng lập Hồng Hoa Hội, truyện không giải thích (phim bộ ATV giải thích rằng Vu Vạn Đình chính là Cửu Vương Gia em trai Ung Chính, vì bị cướp ngôi vua nên lập ra Hồng Hoa Hội để đối địch với triều đình. Heen nghĩ giải thích này khá hợp lý). Quần hùng đi theo Hồng Hoa Hội đều là những hào kiệt giang hồ, hoặc từng bị triều đình hãm hại, vì vậy tất cả đều có chung chí hướng là chống lại triều đình. Nhưng Trần Gia Lạc, xuất thân con nhà quan lớn hiển hách, bản thân cũng là tú tài am hiểu cầm kỳ thi họa. Y chẳng có lý do gì để khăng khăng chống lại nhà Thanh và sống chết với Hồng Hoa Hội. Mười lăm tuổi đột nhiên bỏ nhà đi theo Vu Vạn Đình, rồi bái Viên Sĩ Tiêu làm sư phụ, từ đó sống tận Hồi Cương xa xôi, không hề quay về thăm cha mẹ già. Cha mẹ lâm chung lúc nào y cũng không về. Nhà họ Trần hưởng lộc hậu từ triều đình, thế mà y làm thủ lĩnh phe đối lập, nhỡ hoàng đế tức giận mà giết cả nhà họ Trần sao? Nên nhớ lúc này y không biết về quan hệ của mình với hoàng đế, hoàng đế chẳng có lý do gì để nương tay với gia đình loạn đảng cả. Trần Gia Lạc rõ ràng là một tên bất trung bất hiếu.

Mặc dù tác giả giải thích y bỏ nhà theo Vu Vạn Đình là vì mẹ y bảo thế, nhưng không nói rõ vì sao. Heen nghĩ, trừ phi Vu Vạn Đình mới là cha ruột của Trần Gia Lạc, còn không thì người mẹ cũng không có lý do gì để bảo con trai đi theo họ Vu lưu lạc giang hồ. Khi Ung Chính băng hà đã hạ mật chỉ giết nhà họ Trần để diệt khẩu. Những sát thủ ấy đã bị Vu Vạn Đình giết sạch, triều đình không còn ai biết chuyện nên nhà họ Trần cũng được sống yên ổn trong những năm sau đó. Khi Càn Long lên ngôi vẫn tiếp tục hậu đãi họ Trần. Tức là họ sẽ không gặp nguy hiểm nữa. Tại sao lại kêu họ Vu dẫn Trần Gia Lạc đi mà không phải người con trai khác?

Khi Vu Vạn Đình chết, Trần Gia Lạc vẫn đang sống ung dung tự tại ngoài quan ải, không dính dáng đến chuyện chính trị. Chỉ vì họ Vu chỉ định y phải tiếp nhiệm ngôi tổng đà chủ, và quần hùng mãi khăng khăng ÉP BUỘC y phải hoàn thành tâm nguyện ấy, y mới miễn cưỡng mà làm, rồi cũng từ đó sống chết với quần hùng, hễ mở miệng thì vì nước vì dân đại nhân đại nghĩa. Luận về võ công, y kém xa nhị đương gia Vô Trần đạo trưởng, cũng thua sút tam đương gia Triệu Bán Sơn và tứ đương gia Văn Thái Lai; luận về mưu trí, không bằng một phần của thất đương gia Từ Thiên Hoằng. Thế thì tại sao họ Vu lại chỉ định y? Chỉ vì mối quan hệ ruột thịt với hoàng đế mà thôi!

Khi biết hoàng đế là người Hán đồng thời anh ruột, y bắt cóc hoàng đế, đòi y đuổi hết bọn man di ra ngoài quan ải. Trong tình thế không có lựa chọn nào khác, cực chẳng đã, hoàng đế mới phải nhận lời. Quần hùng ai cũng không tin, chỉ có Trần Gia Lạc mới ngây thơ tin như thật. Để rồi sau này, biết bao người đã hy sinh vì sự ngây thơ cả tin ấy.

Nói đến chuyện tình cảm. Ngay lần đầu tiên gặp mặt, y đã bị thu hút ngay bởi vẻ đẹp phi phàm của Thúy vũ hoàng sam Hoắc Thanh Đồng. Y cũng biết nàng rất cảm mến y, đã tặng y thanh đoản kiếm quý báo coi như vật đính ước. Tiếc thay, y là người đàn ông nhỏ bé, trong khi Hoắc Thanh Đồng nữ trung hào kiệt, tuy võ công thua kém y một bậc, nhưng mưu trí hơn xa Từ Thiên Hoằng (mà Từ Thiên Hoằng thì hơn xa Trần Gia Lạc), dẫn dắt cả đội quân Hồi tộc chống lại nhà Thanh, oai phong lẫm liệt. Chỉ vì nàng quá tài giỏi mà Trần Gia Lạc phải tìm cách lừa dối bản thân để phụ lòng nàng, khiến người con gái tài sắc ấy đau đớn tột cùng. Ừ thì đàn ông thường không thích phụ nữ giỏi hơn mình. Nhưng âu cũng vì người đàn ông đó bất tài và thiếu bản lĩnh. Trần Gia Lạc chính là người đàn ông như thế.

Trong khi vẫn còn đang tự dối gạt mình về Hoắc Thanh Đồng, y lại gặp Kha Tư Lệ, tức Hương Hương công chúa. Nàng là em gái Hoắc Thanh Đồng, nhưng xinh đẹp hơn chị rất nhiều, lại rất ngay thơ trong sáng, không hề biết võ công. Ở bênh Hoắc Thanh Đồng mạnh mẽ tài giỏi, Trần Gia Lạc chỉ là người bình thường và có phần kém cạnh (người đàn ông nhỏ bé). Còn bên Kha Tư Lệ, y là người hùng toàn năng, lúc nào cũng che chở bảo vệ người con gái yếu đuối ấy (người đàn ông mạnh mẽ). Thì thôi, miễn sao Trần Gia Lạc và Kha Tư Lệ vui sống bên nhau là được. Về sau Heen cũng không chê bai họ Trần nhiều như ở đầu truyện nữa. Kha Tư Lệ là người con gái tuyệt vời, nàng xứng đáng được sống hạnh phúc trong giấc mơ đẹp của nàng, giấc mơ được sống với Trần Gia Lạc cả đời. Thế nhưng…

Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
Lạ gì bỉ sắc tư phong,
Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen

Một cô gái sắc đẹp chỉ có trên trời, lương thiện trong sáng nhất đời, sao bắt nàng phải có số phận như thế?

Quân Hồi tộc bị nhà Thanh tiêu diệt, cha mẹ, anh trai cùng những đồng bào thân yêu bị giết sạch, chị gái mất tích trong loạn lạc, một mình Kha Tư Lệ bị đưa lên Bắc Kinh dâng cho Càn Long. Khỏi phải nói, Càn Long chết mê chết mệt vì nàng trong khi nàng rất căm hận ông, lúc nào cũng thủ sẵn con dao trong tay không cho ông đến gần. Biết được quan hệ của nàng với Trần Gia Lạc, ông gọi họ Trần đến, bóng gió rằng “chú kêu vợ chú đi theo anh thì anh mới giúp chú đánh giặc”. Đến đây, một người có tư duy tầm thường cũng phải nhận ra Càn Long không phải người tốt, hắn sẽ không tuân thủ lời hứa ngày xưa. Nhưng Trần tổng đà chủ lại không nhận ra. Y biết rõ Kha Tư Lệ tuyệt đối tin tưởng và yêu mình sâu đậm. Nàng sẽ làm bất cứ điều gì y yêu cầu. Y cũng biết nàng vô cùng căm ghét Càn Long, nếu không giết thì cả đời cũng không muốn nhìn thấy hắn. Thế mà y vẫn dám đưa ra yêu cầu vô lý ấy: hãy phục tùng Càn Long. Vì sao? Vì để khôi phục giang sơn người Hán. Kha Tư Lệ là Hồi tộc, chuyện giang sơn của ai thì liên quan gì đến nàng? Nói thật chứ dù người Hán nắm quyền thì Hồi tộc của nàng cũng chưa chắc được sống yên ổn hơn so với người Mãn? Thế thì tại sao bắt nàng hy sinh cho người Hán? Không, nàng chấp nhận hy sinh vì một mình Trần Gia Lạc mà thôi, trong khi Trần Gia Lạc thì chấp nhận hy sinh nàng vì người Hán! Nói ra thì có vẻ đại nhân đại nghĩa vì nước vì dân, chứ bản chất trong chuyện này, Heen chỉ thấy một Trần Gia Lạc ích kỷ vô cùng.

Đến khi Kha Tư Lệ tự tử, ai cũng tức giận Càn Long, nói hắn ép nàng vào chỗ chết, đòi giết hắn trả thù. Nhưng thật ra chính Trần Gia Lạc mới là người đưa Kha Tư Lệ vào cửa tử. Dù nàng không tự tử đi nữa, tấm thân trong trắng nhất bị kẻ thù làm nhơ nhuốc, mỗi ngày phải đối mặt, phục tùng chiều chuộng hắn. Vì cái gì? Vì giang sơn người Hán! Nàng sống như thế, chẳng phải không bằng cái chết thanh thản?

***

Trên diễn đàn nhiều người ghét Trần Gia Lạc. Giờ Heen đã hiểu tại sao. Chưa có nhân vật chính nào của Kim Dung mà Heen ghét đến thế.

***

Nhận xét sơ về tác phẩm: đây là tác phẩm đầu tay nên Heen cảm giác tác giả viết chưa tốt. Bộ truyện gồm 2 tập. Nhân vật chính trong tập 1 rất mờ nhạt, trong khi có quá nhiều nhân vật phụ xuất hiện cùng lúc với tầm quan trọng ngang nhau. Các cuộc chiến lại đa phần là hỗn chiến, nhiều người của phe này đánh nhau với nhiều người của phe kia. Vì vậy, lúc đầu khá lộn xộn. Phải mất một lúc Heen mới phân biệt được từng nhân vật, biết được ghi gọi “thất đương gia” tức là gọi ai, nói “thập đệ” tức là người nào. Trong tập 1, dù Văn Thái Lai Dư Ngư Đồng chưa được thể hiện nhiều nhưng Heen thấy họ khá nổi bật. Cá nhân Heen nghĩ họ đáng làm nhân vật chính hơn Trần Gia Lạc. Qua tập 2, Trần Gia Lạc nổi hơn khi được xuất hiện độc lập, không đi chung với quần hùng. Y cũng được nhiều lần anh hùng cứu mỹ nhân, những khoảnh khắc lãng mạn nhẹ nhàng. Nói chung là truyện này đọc cũng khá, tuy rất nhiều phen bực mình (những sự bực mình Heen kể ở trên chỉ là một phần nhỏ!) nhưng cũng có lúc miêu tả rất hay.

***

Không liên quan. Đọc xong bộ này, nghĩ đến chuyện Kim Dung rất ưu ái người Hán, lại nghĩ đến hai nhân vật Heen rất thích trong Anh hùng xạ điêu nhưng bị dìm hàng. Đó là Hoàn Nhan Hồng Liệt và Dương Khang. Trong ấn tượng của Heen, Hoàn Nhan Hồng Liệt là người trí dũng song toàn, tuy võ công không cao nhưng rất biết trọng dụng người tài. Gặp ai tài giỏi liền muốn chiêu mộ. Ông cũng là nhà cai trị và chinh phục tài ba. Chỉ vì là vương gia người Kim và kẻ thù Quách Tĩnh mà suốt truyện ông luôn bị dìm hàng.

Hoàn Nhan Hồng Liệt khi vào Trung Nguyên gặp nạn, được Bao Tích Nhược cứu, từ đó mà say mê nhan sắc của nàng. Vài tháng sau, ông ngầm ra lệnh quan binh nhà Tống bắt bớ vợ chồng Quách – Dương. Bạn Heen nói Hoàn Nhan Hồng Liệt làm vậy là rất ác. Heen cũng công nhận, ừ, ác thật. Nhưng y vốn là vương gia nhà Kim, cần gì thương xót vài con dân nhà Tống. Y yêu vợ người ta, nếu không làm thế, rồi sau đó giả bộ anh hùng cứu mỹ nhân thì sao có được nàng bên mình? Quách – Dương cùng chống cự. Quách Khiếu Thiên bị giết, vợ là Lý Bình bị bắt đi. Dương Thiết Tâm, lúc này đang ôm lấy Bao Tích Nhược, thấy đại tẩu Lý Bình bị bắt đi, liền bỏ mặc vợ, lên ngựa đuổi theo cứu đại tẩu, ngoái đầu nhìn lại thấy quan binh đã đến sát bên vợ, ông vẫn tiếp tục đi… Một người không màng đến chuyện vợ sẽ bị đám quân lính làm nhục, bị bán lầu xanh, đứa con trong bụng vợ sẽ chết… cứ vì nghĩa mà chạy đi cứu đại tẩu; và một người bất chấp thủ đoạn đoạt lấy người mình yêu, muốn chiếm đoạt thân thể nàng là điều rất dễ, nhưng y không làm vậy. Y hao phí thời gian công sức để lừa gạt nàng, để nàng nguôi ngoa, để nàng thật lòng ưng thuận mình. Dù sao này biết nàng vẫn luôn nhớ về chồng cũ, y vẫn không ngừng chiều chuộng, coi con riêng của nàng như con ruột. Hai người đàn ông như thế, tất nhiên Heen nghĩ người thứ hai vẫn tốt hơn!

Có lẽ Heen là một trong số những người rất hiếm hoi yêu thích Hoàn Nhan Hồng Liệt.

The Goddess Chronicle – Nữ Thần Ký

Goddess0001

Tác giả: Natsuo Kirino

Cuốn sách này Heen đọc cách đây 1 năm. Đây là một câu chuyện rất kỳ lạ và Heen bị cuốn hút bởi sự kỳ lạ đó. The Goddess Chronicle vẫn khai thác chủ đề về người phụ nữ trong xã hội, nhưng mang phong cách và bối cảnh hoàn toàn khác với Out, Grotesque. Dẫn dắt bằng việc một người phụ nữ bị chồng giết chết, Kirino bắt đầu kể lại câu chuyện về Izanaki và Izanami – hai vị thần sơ khai trong thần thoại Nhật Bản, sự nhẫn tâm và phản bội của hai người chồng cùng nỗi oán hận của hai người vợ.

Câu chuyện xảy ra tại một hòn đảo xa xôi thần bí nào đó của Nhật Bản. Đây là một hòn đảo rất nghèo nàn với những tục lệ ràng buộc vô cùng khắc nghiệt. Người đứng đầu hòn đảo là Oracle (tạm dịch Thần Dụ, không biết dịch đúng không), thuộc tính ánh sáng. Vị Thần Dụ này phải là nữ giới, được truyền từ đời này qua đời khác. Kamikuu và Namima là hai chị em, cháu gái của vị Thần Dụ đương thời. Kamikuu mang vẻ đẹp phi phàm, được chọn làm người kế vị Thần Dụ tiếp theo, nữ thần ánh sáng. Còn Namima phải ngược với Kamikuu, thuộc tính âm, không được bước ra ngoài ánh sáng. Đến ngày Kamikuu chết thì cô phải chết theo. Ngày nào còn sống trên đảo, đó là số phận Namima không thể tránh khỏi. Cô không cam tâm. Cô cùng người cô yêu là Mahito lên thuyền trốn khỏi đảo.

Lên thuyền cùng người yêu và đứa con trong bụng, Namima mới mười sáu tuổi tràn đầy hy vọng về cuộc sống hạnh phúc tương lai. Trong khi lênh đênh ngoài biển cả, cô sinh hạ một đứa con gái. Đêm nọ, Mahito đột nhiên bóp cổ Namima và vứt xác xuống biển.

Namima chết mà không biết vì sao. Thân xác chịu sự giày vò mục ruỗng dưới lòng biển, linh hồn mang nỗi oan ức oán hận xuống địa ngục. Nơi đây được cai trị bởi Izanami, vị nữ thần đã mang niềm oán hận từ ngàn xưa, niềm oán hận nặng nề và to lớn hơn Namima gấp nhiều lần. Và… sau bao nhiêu vất vả, cuối cùng trả xong mối thù bị phản bội, liệu nỗi oán hận có biến mất? liệu hai người phụ nữ ấy có vui vẻ? Câu trả lời là không!

***

Mở đầu hơi chậm nhưng không nhàm chán. Câu chuyện về Izanaki và Izanami mới là phần chính, nhất là khi Izanaki xuất hiện thì truyện hấp dẫn hơn.

[HCM] Give away- Nobless 17

Tình hình là Heen đã mua cuốn tập 17 này rồi, nhưng sau đó quên, lại mua tiếp nữa. Kết quả là bị dư ra 1 cuốn. Bán lại với giá rẻ mà người ta cũng không chịu nhận. Giờ Heen cũng chẳng biết làm gì với cuốn này. Vì vậy Heen đăng lên đây, bạn nào muốn lấy thì Heen cho, ko điều kiện gì hết.

Nobless tập 17

Giá bìa: 45k/cuốn

Chất lượng: mới 100%

Bạn nào lấy thì comment bên dưới. Heen sẽ mail địa chỉ nhà Heen để bạn qua lấy nhé.

Lưu ý là Heen ko nhận ship hay chuyển phát nhanh.

Grotesque – Xấu

grotesque0001

Tác giả: Natsuo Kirino

Tại đô thị Tokyo phồn hoa, có hai cô gái mại dâm bị giết, thời gian cách nhau khoảng 2 năm. Hai cô ấy tên Yuriko Hirata và Kazue Sato. Zhang, gã lao động chui đến từ Trung Quốc, bị buộc tội giết cả hai người. Nhưng Zhang khăng khăng mình chỉ giết Yuriko, chứ không hề quen biết Kazue, càng không giết cô ấy.

Câu chuyện được kể theo lối tự truyện, người kể chuyện là một nhân vật không tên, tạm gọi là X. Cô ấy là chị ruột của Yuriko và bạn trung học của Kazue. Thông qua câu chuyện chủ quan không đáng tin từ X, cùng nhật ký của Yuriko và Kazue được công bố, bản thú tội của Zhang, cuộc đời của Mitsuru (bạn cùng lớp với X và Kazue)… sau tất cả quan điểm chủ quan của từng ấy người, đầy sự thiên vị và lệch lạc, độc giả vẫn tự rút ra được đâu sự thật đâu là ảo tưởng, có cách nhìn riêng hoàn toàn khách quan. Ấy là sự tài tình của tác giả.

Bốn người phụ nữ:

– X: nhân vật không tên, là người chứng kiến toàn bộ câu chuyện nhưng tính tình hẹp hòi, tâm địa xấu, tự lừa đối cả bản thân lúc nào không biết. Được biết đến như chị ruột của Yuriko xinh đẹp, X chỉ là con người hoàn toàn mờ nhạt, là một kẻ thất bại trước khi phấn đấu. Một người tự hào vì sự độc ác của mình, nhưng thật chất là tự ti mà bản thân không nhận ra. Xuyên suốt câu chuyện, người ta chỉ nhớ đến X với thân phận chị của Yuriko xinh đẹp.

– Yuriko: được gói gọn trong 2 đặc điểm: monstrously beautiful và nature-born whore. Từ nhỏ đã khiến người ta bàng hoàng bởi sắc đẹp phi thường, từ nhỏ đã biết gợi dục người đàn ông trưởng thành. Cô sống chỉ để thỏa mãn tình dục và đó là định hướng cho cuộc đời cô.

– Mitsuru: người duy nhất từng được X coi là bạn. Mitsuru không đóng vai trò quan trọng trong câu chuyện, nhưng rất quan trọng đối với X. Chính Mitsuru đã đánh thức X, buộc X đối diện với bản chất thật của mình, nhìn vào những sự thực mà X luôn trốn tránh. Trong bốn người phụ nữ, Mitsuru là người hạnh phúc nhất, bởi cô từng thành đạt nhất, có gia đình hoàn chỉnh nhất. Rồi sau khi vấp ngã, cô vẫn đủ bản lĩnh đứng dậy đi tiếp con đường đời.

– Kazue: xuất thân trong gia đình nề nếp, lương thiện trong sáng, con ngoan trò giỏi, luôn phấn đấu không đầu hàng trước nghịch cảnh, nhưng lại có kết cục bi thảm nhất. Luôn tự hào mình là một “proper lady”, nhắc đi nhắc lại vô số lần rằng mình tốt nghiệp trường Q danh tiếng, giữ chức vụ cao trong công ty G lừng lẫy, nhưng cô càng khoe bao nhiêu, người đọc càng thấy cô tự ti bấy nhiêu. Cả đời cô chỉ có trường Q và công ty G để gọi là thành công, ngoài ra là chuỗi thất bại thảm hại. Thất bại trong hòa nhập vào môi trường mới, thất bại khi cố gắng với tới một tầm cao hơn, thất bại khi đấu tranh đòi sự bình đẳng. Cô tự biết mình không xinh đẹp, chỉ mong được người khác khen ngợi tài năng trí tuệ, ngưỡng mộ những thành tựu cô vốn tự hào. Nhưng không một ai cả. Không ai để chia sẻ cay đắng, không một chút hơi ấm đàn ông bên cạnh. Thất bại ê hề là thất bại, đến một lúc nào đó, cô từ bỏ không phấn đấu nữa. Đó là khởi đầu cho sự suy đồi đến tận đáy, cái kết bi thảm là không tránh khỏi. Từ một “proper lady”, ban đêm cô tự bán mình cho đàn ông để khỏa lấp những khoảng trống của ban ngày, tự hủy hoại mình đến thân tàn ma dại, đến nỗi người trong công ty âm thầm khinh bỉ, người bên ngoài càng khinh bỉ ra mặt, không còn ai muốn trả tiền để ngủ với cô, ngoại trừ tên du côn Zhang… Đốn mạt đến thế, vẫn không ngừng tự hào bản thân bởi trường Q với công ty G. Một con người đáng thương!

Câu chuyện về bốn người phụ nữ, và cái tên Yuriko xinh đẹp luôn luôn được nhắc đến, nhưng Heen nghĩ, Kazue mới là nhân vật quan trọng nhất. Kazue có phần giống Masako trong Out, khi cùng chịu sự bất bình đẳng trong môi trường làm việc của đàn ông, và khát khao mãnh liệt về một người đàn ông. Đàn ông, người nào cũng được, miễn sao đối xử tốt với họ, cần lắm hơi ấm ấy để xua tan nỗi đơn độc lạnh giá trong tâm hồn. Để có được hạnh phúc giản dị ấy, phải đánh đổi bằng cái kết bi thảm sao?

Grotesque có bố cục hơi giống Out và Real World. Cũng như Out, Grotesque lên án sự bất công, định kiến xã hội đối với người phụ nữ, cuộc sống đầy áp lực, mất phương hướng và không lối thoát của họ. Cũng như Real World, Grotesque khám phá những sự xấu xí trong tâm hồn con người, những hố sâu đen tối dần ăn mòn sự lương thiện và lý trí, biến con người thành quái vật từ lúc nào.

Cũng nói thêm chút về tên du côn Zhang. Hắn bị buộc tội giết Yuriko và Kazue. Hắn nhận tội giết Yuriko và tỏ ra vô cùng hối hận ăn năn, bởi đó chỉ là giây phút bộc phát ngoài ý muốn. Hắn luôn kêu gào: tôi không giết Kazue Sato, tôi không hề biết cô ấy là ai. Thanh tra yêu cầu hắn viết lại tội trạng và suy ngẫm về hành vi của mình. Hắn đã viết một bài rất dài. Rằng xuất thân trong gia đình nghèo vùng quê, hành trình gian nan khi cùng em gái ra thành phố tìm kế sinh nhai, em gái bị xã hội đen lừa làm gái mại dâm, blah blah, rồi cùng em gái vượt biên đến Nhật, em gái bị sóng cuốn trôi… Câu chuyện của hắn khá ly kỳ và nhiều chuyện ngẫu nhiên khó xảy ra, nhưng giọng văn đầy chân thật, và Heen tin câu chuyện của hắn. Vì vậy, khi hắn kêu gào rằng không giết Kazue, Heen đã tin như thật. Trong khi X cứ khăng khăng hắn đã giết cả hai, Heen nghĩ: cô này thật vớ vẩn. Mãi đến sau này, Heen mới nhận ra: X quả thật có con mắt nhìn người. Có thể X không nhận ra được con người thật của mình, suy nghĩ lệch lạc, nhưng quả thật, X đánh giá khá đúng về người khác. Ngay từ nhỏ đã nhìn ra bản chất xấu xí của Yuriko xinh đẹp và những người lớn xung quanh. Vào trường Q danh tiếng, cô nhanh chóng nhìn ra cơ chế vận hành nơi đây, những con người cao sang ngoài tầm với. Thay vì cố gắng hòa nhập như Mitsuru và Kazue, X tự thu mình lại để tránh sự hà khắc bất công. Cũng vì quá tự thu mình mà X tự lừa dối mình và biến thành một loser lúc nào không biết.

Đang định nói về Zhang nhiều hơn mà tự nhiên chuyển qua X. Thôi kệ vậy. Tóm lại, câu chuyện tưởng chừng rất thực của hắn, hóa ra chỉ là dối trá. Cuối cùng vẫn không biết đâu là sự thật về cuộc đời hắn.

Đánh giá của Heen thì lúc đầu hơi chán, nhất là khi người đọc nhận thấy tự bạch của X rất không đáng tin. Càng đi sâu vào câu chuyện thì càng hấp dẫn và không dứt ra được. Nhưng truyện này không phải ai cũng thích hợp để đọc, nhất là với những ai không quen với thể loại hơi bệnh hoạn kiểu Nhật.

Grotesque không ấn tượng bằng Out nhưng hay hơn Real World rất nhiều.

Trong ký ức xa xôi, một người từng nói với Heen rằng: con người ai cũng có một con quái vật trong người. Ờ, có lẽ đúng thế thật. Ai cũng có những khoảng đen trong sâu thẳm tâm hồn. Bình thường nó sẽ ngủ yên, một khi đánh thức, khoảng đen sẽ trỗi dậy và gặm nhắm tâm hồn, biến mình trở nên xấu xí lúc nào không biết. Dân kiếm hiệp gọi là tâm ma.

***

Những gì Heen nói trên là dựa trên cảm xúc của mạch truyện, chứ thật ra, sự bất công luôn luôn hiện hữu. Con người vốn sinh ra đã không bình đẳng. Cùng là bé sơ sinh, nhưng con của tổng thống và con của nông dân đã rất khác nhau. Sinh ra không xinh đẹp hoặc kém thông minh điều đó không nghĩa là cuộc đời sẽ đi đến ngõ cụt rồi tuyệt vọng. Heen tin trên đời này có nhân quả báo ứng. Đó không phải mê tín, bởi thật sự có nhân mới có quả. Mình tốt với người, có thể người ta sẽ tốt với mình. Mình không cởi mở tấm lòng, không bao dung, đối xử tệ với xung quanh, chắc chắn người ta quay lưng với mình. Mình xử tệ với cha mẹ, con cái mình thấy thế, sao này cũng xử tệ với mình. Nhân quả tuần hoàn, vốn chỉ là những điều đơn giản như thế.

Khi những nhân vật này, nhất là Kazue, có kết cục không đẹp, cũng là tự chuốc lấy. Khoảng thời gian đầu đi làm, cũng có những đồng nghiệp thiện ý với cô, đưa ra những lời khuyên chân thành có ích cho đường đời của cô. Nhưng cô tỏ ra rất harsh và phủi bỏ ý tốt người khác. Cô từ chối chấp nhận một sự thật rằng: kiến thức kinh tế được học trong trường Q mà cô rất đỗi tự hào vốn không quan trọng đối với công ty kiến trúc G. Công việc của cô là viết report về tình hình kinh tế, mà nếu hiểu về môi trường làm việc đều biết report chỉ có tính chất tham khảo, có khi người ta còn chẳng thèm đọc nó. Để có chỗ đứng vững hơn và mọi người quý mến, cô cần nhiều hơn là những kiến thức sách vở ấy. Cô tự bó hẹp tầm nhìn và tư duy của mình, không chịu xã giao với người khác mà chỉ biết tự hào viển vong về bản thân, tự ảo tưởng đứng trên cao để nhìn người khác. Thế thì trách sao mình lại đơn độc, trách sao không có người đàn ông bên cạnh?

Như một câu trích dẫn trong Grotesque, “I suppose I’m the one responsible for destroying myself”. Quá đúng, chỉ có mình tự hại mình, chứ chẳng ai.

Stephen King – Nhà văn đại tài hay cây bút rẻ tiền?

Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/culture_social/2014/11/141115_is_stephen_king_a_great_writer_vert_cul?ocid=socialflow_facebook

Ông là một trong những tác giả có sách bán chạy nhất thời đại, nhưng như thế không có nghĩa là tác phẩm của ông được coi trọng từ góc độ văn học. Liệu điều đó có công bằng? Jane Ciabattari tự hỏi.

Ngay từ lúc khởi nghiệp, các tác phẩm của Stephen King đã có tính thương mại kỳ lạ.

40 năm kể từ khi viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên, Carrie, ông đã xuất bản hơn 50 cuốn sách, và toàn bộ đều thuộc loại bán chạy nhất thế giới.

Không lâu sau khi phát hành, Carrie được đạo diễn Brian De Palma chuyển thể thành bộ phim kinh dị đẫm máu.

Vào năm 1977, tiểu thuyết The Shining, có bối cảnh ở khu nghỉ dưỡng trượt tuyết với nhân vật chính là một đứa trẻ bí ẩn và người cha tâm thần, ra đời.

Cuốn truyện đã chứng tỏ tài năng đặc biệt của Stephen King trong mảng tâm lý kinh dị.

Khi đạo diễn Stanley Kubrick chuyển thể tiểu thuyết này thành phim vào năm 1980, ngành công nghiệp mang tên Stephen King ra đời.

Tính tới nay đã có hơn 100 phim và chương trình truyền hình dựa trên các tác phẩm của ông, và có vẻ như ông vẫn chưa muốn dừng lại – nhất là với lượng người hâm mộ cuồng nhiệt, lúc nào cũng háo hức chờ đón tác phẩm mới.

Nhưng dường như văn chương thực thụ vẫn luôn lẩn tránh King.

Trong suốt nhiều năm, câu hỏi liệu ông có phải là một nhà văn nghiêm túc được đáp lại bằng đông đảo các nhà phát hành sách, nhà dẫn mối phim truyện, thu nhập và số lượng bán khổng lồ.

Nhưng điều đó cũng củng cố cho câu trả lời ‘không’ khắc nghiệt.

Vẻ vang về thương mại không đồng nghĩa với giá trị văn chương. Tác giả của các cuốn sách bán chạy nhất dường như phải chịu một lời nguyền.

Ngay từ đầu, King đã không được xếp vào tác giả thể loại hình tiểu thuyết cụ thể nào. Ông thực sự là nhà văn đa hình.

Bên cạnh truyện kinh dị, khoa học viễn tưởng và tiểu thuyết ảo tưởng, ông đã viết cả tiểu thuyết lịch sử hư cấu (trong truyện 11/22/63, một người đàn ông đi ngược thời gian để giết Lee Harvey Oswald, đã giành giải thưởng sách của Los Angles Times, nằm trong danh sách ’10 cuốn sách của năm’ của New York Times, và ngoài ra là các truyện văn học ngắn, mà ông gọi là “cách để tôi khẳng định, ít nhất với chính mình, rằng tôi vẫn nguyên vẹn.”

Lời nguyền của sự nổi tiếng

King vẫn luôn rành mạch về những nguồn cảm hứng ông có được từ các bậc văn chương tiền bối. Truyện ngắn Người đàn ông Mặc đồ đen, nhằm tưởng nhớ Hawthorne, viết về một người đàn ông gặp Quỷ sứ trong lúc đi bộ trong rừng, đã giành giải O’ Henry sau khi đăng trên The New Yorker.

Nhưng như thế có nghĩa là chúng ta nên coi trọng King? Câu hỏi này chắc chắn là sẽ lại được đưa ra vào tháng 11, khi cuốn Revival được xuất bản, một tiểu thuyết theo dạng ‘thỏa hiệp với Quỷ’ có nhân vật chính là ca sỹ nhạc rock gốc New England nghiện ngập, cũng là một dạng tôn thờ ma quỷ. Câu trả lời là tôi đồng ý phần nào đó.

Ông khiến hàng triệu độc giả trên khắp thế giới theo đọc sách ở thời điểm quan trọng, khi mà công nghệ đang làm thay đổi cách người ta đọc.

King là một trong những người đầu tiên thử nghiệm các loại công nghệ mới này, phát hành hàng loạt tiểu thuyết trên mạng và sách điện tử đầu tiên có thể tải được, cuốn Riding the Bullet.

Có lẽ khía cạnh tài năng nhất của King là một người kể chuyện thần tài. Ông có thể tạo ra những thế giới đúng – sai, thiên thần và quỷ dữ. Ông viết về những khủng hoảng gia đình rất quen thuộc, nỗi sợ hãi những gì còn bí ẩn và khao khát được thuộc về một nơi nào đó.

Ở thời đại mà chúng ta phải đối mặt với những sự kiện khủng khiếp như chặt đầu, dịch Ebola, giết người hàng loạt, máy bay rơi, cảnh sát bắn người, tấn công trên mạng, những chuyện thiên về trực giác mà đôi khi mang lại cảm giác được thanh lọc nhờ văn chương, thậm chí là cảm giác vãn hồi trật tự. Một số nạn nhân có thể được trả thù trong hư cấu, nếu không là trong đời thực.

King có thể đã đơn giản hóa cuộc sống, nhưng ông làm điều này mà không hề coi thường nhân vật cũng như độc giả của mình.

Ông có thể đã viết quá nhiều, nhưng những tác phẩm hay của ông vẫn còn đó.

Và có những lúc, ông có thể nông nổi, nhưng ông cũng có thể rất u ám.

Kẻ hâm mộ, người căm ghét


Stephen King trong buổi ra mắt sách Doctor Sleep tháng 11/2013

Tôi mang thắc mắc của mình về văn Stephen King đến Harold Bloom, chuyên gia văn học Đại học Yale, nhà phê bình huyền thoại và là tác giả cuốn The Western Canon.

Ông Bloom đã từng chỉ trích King nặng nề năm 2003, khi King nhận giải thưởng ‘đóng góp đặc biệt cho ngôn từ Mỹ’ của US National Book Foundation.

Bloom gọi sự kiện này là “một bước nữa trong quá trình làm đời sống văn hóa của chúng ta tồi tệ đi.Trước kia tôi từng gọi King là nhà văn thương mại đáng sợ nhưng có lẽ cách gọi đó vẫn còn quá nương tay. Ông ta chẳng có điểm gì chung với Edgar Allen Poe. Ông ấy chỉ là cây bút hoàn toàn không có tài, viết văn theo kiểu từng câu một, từng đoạn một, từng cuốn sách một.”

Liệu Harold Bloom có thay đổi thái độ trong thập kỷ ồn ào vừa qua? Có lẽ không. “Những độc giả nghiêm túc từng đọc Proust, Joyce, Henry James, Faulkner và tất cả các nhà tiểu thuyết bậc thầy khác, coi King là cấp dưới.” ông Bloom nói với tôi.

Tiếp cận từ góc độ khác, tôi cũng đặt câu hỏi này với nhà văn kinh dị Peter Straub.

Trên giá sách của Straub tràn các giải thưởng Bram Stoker và ông từng biên tập nhiều hợp tuyển văn học, trong đó có cả Children của Poe và HP Lovecraft’s Tales bản của Thư viện Hoa Kỳ; ông từng hợp tác với King trong cuốn The Talisman (1984) và tiểu thuyết sau đó Black House năm 2001.

“Đây là câu hỏi kỳ quặc,” Straub nói. Ông xếp King ngang hàng với Dickens, Wilkie Collins, Raymond Chandler, Bram Stoker và Conan Doyle.

“Theo cách nào đó, câu hỏi này đã bám theo ông gần như kể từ khi ông bắt đầu xuất bản sách. Cuối những năm 70, câu hỏi này thực sự rất khoa trương, bởi vì câu trả lời được hiểu là ‘không’.

Một nhà văn có khả năng khơi gợi trí tưởng tượng của chừng đó người đọc, rất nhiều trong số họ một cách dễ dàng, không thể được coi là nghiêm túc.

Giờ đây lượng độc giả của ông ngày càng lớn và đa dạng hơn, và mối tương quan giữa King với Dickens vẫn luôn hiển hiện đối với những người quan tâm đến các tác phẩm của King, đã trở nên rõ ràng.

Cả hai tiểu thuyết gia cực kỳ nổi tiếng và có thư mục sách dày đặc, cả hai cùng được yêu mến trong thể loại truyện hư cấu có phần bệnh hoạn và kỳ quái, cả hai cùng có sự quan tâm sâu sắc tới tầng lớp cùng cực.”

Ở thời đại mình, Dickens bị giới trí thức đương đại tấn công, trong đó có George Eliot, người chỉ trích ông là “thích hưởng thói vô độ của sự nổi tiếng”.

Eliot cũng đặt ra câu hỏi tương tự vẫn đeo bám Stephen King: “Người ta có thể hỏi, ai là người coi trọng ông Dickens? Liệu có thông minh không khi coi trọng tài năng viết bi kịch và truyện tình cảm của ông?”

Dickens đã đứng vững qua thời gian. Ngày nay không còn ai tranh cãi về giá trị của ông. Tác phẩm hay nhất của Stephen King cũng đã ăn sâu vào văn hóa đến nỗi, tôi cho rằng, ông có lẽ cũng có số phận tương tự.

Kokuhaku – Cáo Bạch

Cuốn sách này Heen đã đọc lâu rồi, ấn tượng đã phai nhạt không ít. Nay dựa vào trí nhớ mà viết ra vài dòng.

kokuhaku0001

Tác giả: Kanae Minato

Ngày kết thúc học kỳ, bà mẹ đơn thân Yuko Moriguchi, giáo viên trường cấp 2 tuyên bố sẽ nghỉ dạy. Đồng thời, cô “cáo bạch” với cả lớp một số chuyện, trong đó có 3 chuyện động trời:

– Cô con gái nhỏ vừa qua đời do tai nạn, nhưng thật chất là bị giết. Hung thủ là 2 học sinh trong lớp

– Cha của con gái cô là một người bị nhiễm HIV

– Cô đã tiêm máu nhiễm HIV vào hộp sữa của hung thủ (theo quy định, mỗi ngày học sinh phải uống một hộp sữa, mỗi hộp sữa đều có ghi tên mỗi người).

Cô không hề tiết lộ danh tính của hai kẻ giết con gái, nhưng cô nêu ra một số đặc điểm và cả lớp đều biết kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.

Cô chỉ xuất hiện trong chương đầu và chương cuối. Các chương còn lại thuộc về hai hung thủ và những người xung quanh. Cứ qua mỗi chương, bóng tối ảm đạm dần dần bao phủ, sự sợ hãi dần gặm nhấm đến mức tuyệt vọng cùng cực. Cô giáo không hề xuất hiện nữa, nhưng không có nghĩa cô đang đứng ngoài mọi chuyện.

Hai hung thủ đã gây ra bi kịch cho cuộc đời cô giáo Moriguchi. Họ giết con gái cô chẳng vì lý do gì cả, chỉ là chuyện vớ vẩn nào đó và một phút bốc đồng. Cô quay lại trả thù, và đó là sự trả thù khủng khiếp. Nỗi tuyệt vọng bất chợt giáng xuống hai em nhỏ, kết thúc bi thảm của hai người, chắc chắn không nhẹ nhàng hơn nỗi đau mất con của cô giáo Moriguchi.

Kokuhaku là một tác phẩm xuất sắc, vì nó mà sau này Heen mới tìm đọc nhiều tiểu thuyết tội ác của Nhật. Nhưng Kokuhaku vẫn là xuất sắc nhất. Heen đã từng định dịch tác phẩm này ra tiếng Việt để share cho mọi người, nhưng bận nhiều việc quá nên project này không đi đến đâu. Không biết một ngày nào đó, Kokuhaku có được dịch và xuất bản ở VN không (chắc hơi khó, vì nội dung gọi là “không phù hợp thuần phong mỹ tục”)

Kokuhaku đã được dựng thành phim năm 2010. Cũng là một phim xuất sắc như tiểu thuyết của nó, thậm chí là thuyết phục hơn, được lựa chọn để tham dự OScar. Tuy không được giải, nhưng cũng được đánh giá cao. Confessions (2010) là một phim châu Á hiếm hoi đạt tới 7.9/10 theo đánh giá IMDB.

P.S. Heen thật sự bất ngờ khi biết Kokuhaku là tác phẩm đầu tay của người nội trợ và cô ấy bắt đầu viết ở tuổi 30. Đúng là, ko có gì là quá trễ.

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

Ước được là cơn gio'...Vi vu miền bao la ^^

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

bluemansion86

A fine WordPress.com site

Hoàng Hải Anh

Gió...mạnh mẽ....phóng khoáng....tự do

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Nghiên cứu lịch sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

DO something

a thought catalog

quốc trương

Trò chơi làm người

WordPress.com

WordPress.com is the best place for your personal blog or business site.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 26 other followers