The Middle Of Things – J.S.Fletcher

the-middle-of-things

Richard Viner, một gentleman trẻ tuổi sống chung với bà dì đơn thân và mê tiểu thuyết trinh thám, cô Penkridge. Đêm nọ, sau khi tranh luận với cô Penkridge về tính thực tế của tiểu thuyết trinh thám trong cuộc sống, Viner đi dạo và phát hiện xác chết trong hẻm tối, chính là ông John Ashton, người hàng xóm mới dọn đến không lâu. Cảnh sát nhanh chóng vào cuộc và bắt được hung thủ. Người bị bắt là người quen của Viner và trực giác của anh mách bảo đây không phải là hung thủ thật sự. Cùng với luật sư của Ashton, Viner bắt tay vào điều tra vụ việc, mà trước hết phải làm sáng tỏ thân phận ông Ashton, vì không ai biết ông ấy là ai, kể cả cô cháu gái cùng bà quản gia đang sống chung nhà với Ashton.

Đây là trinh thám cổ điển với những tình tiết rất là cổ điển, ví dụ như thanh tra cảnh sát ăn hại và bà già suốt ngày ở nhà nhưng lại sáng suốt hơn người. Nhân lực chủ chốt trong điều tra vụ án và giải đáp bí ẩn lại là những kẻ tay ngang như Viner và vài luật sư. Và điều tra cách nào? Đăng báo về vụ giết người, kêu gọi những ai biết gì về nạn nhân hãy tìm đến chúng tôi. Thế là các nhân chứng quan trọng, rất thực thà và tốt bụng, cứ lần lượt liên hệ và mang theo các dữ kiện quan trọng. Viner cùng đồng bọn (thứ lỗi cho heen dùng từ này) cứ ở nhà mà sắp xếp lại các dữ kiện ấy mà ra được cả câu chuyện, và “ừ, tôi tin đây chính là sự thật”, hay “trực giác của tôi mách bảo thế”. Hay là đi vào phòng sách để tìm kiếm thứ quan trọng gì đó (nhưng không biết thứ gì), tìm không ra, người ta lên tiếng: tôi tin chắc trong phòng này chắc chắn phải chứa đựng cái gì đó mà chúng ta chưa tìm ra. Và y như rằng, sau đó liền tìm ra thứ quan trọng ấy. Những tình tiết như thế, thực là không còn hợp thời đối với hiện nay nữa.

Mặc dù những tình tiết heen kể trên, nó chuối thật, và đôi lúc mạch truyện có hơi chững lại, có những chuyện cứ kể đi kể lại, nhưng heen không chê truyện dở. Nó vẫn có sự lôi cuốn nhất định. Từ một ông Ashton không ai biết gì về quá khứ và thân phận, tác giả từng bước làm sáng tỏ và mở rộng câu chuyện. Cái kết không bất ngờ. Heen chỉ bất ngờ khi gần kết lại xảy ra những tình tiết mới, hoàn toàn có thể đẩy lui các suy đoán ban đầu. Nhưng tiếc là tác giả chỉ đang đánh lạc hướng. Rốt cuộc, vẫn là một cái kết đẹp và không bất ngờ.

Cô Penkridge cứ như cao nhân ẩn danh, chân nhân bất lộ tướng vậy. Vài chap đầu xuất hiện để cho vài lời khuyên nho nhỏ, sau đó mấy chục chap không xuất hiện nữa (nếu có chỉ thoáng qua), vài chap cuối lại nhờ bà ra tay mà bắt được hung thủ.

Truyện không tệ, nhưng nếu đã quen với trinh thám hiện đại (giống heen) mà quay lại đọc truyện này sẽ thấy nó giả tạo. Còn ai thích trinh thám cổ điển như Sherlock Holmes, Agatha Christie thì trình suy luận của cuốn này còn kém lắm. Nhiều yếu tố may mắn, mọi thứ cứ như có sẵn và tập hợp lại thôi, không suy luận cao siêu gì.

Cá nhân: 5.5/10

[Phim] Journey to the West: The Demons Strike Back /Tây Du: Phục Yêu (2017)

Demons strike back 2017.jpg

28-01-2017

Journey to the West: The Demons Strike Back /Tây Du: Phục Yêu (2017)

Đạo diễn: Từ Khắc
Biên kịch & Nhà sản xuất: CHÂU TINH TRÌ

Kế thừa câu chuyện của phần trước (Hàng Ma) thì Phục Yêu tiếp tục kể về hành trình của Đường Tăng cùng ba con yêu quái, à quên, ba đồ đệ trên đường thỉnh kinh. Các đồ đệ, nhất là Ngộ Không lúc nào cũng tỏ ra bất phục và bất hợp tác, chỉ có bài ca của vòng kim cô (coi phim bạn sẽ hiểu heen nói bài ca gì) và chiêu Như Lai Thần Chưởng của Đường Tăng mới có thể buộc hắn phải nhịn nhục. Nhưng chuyện gì xảy ra khi thầy bị khan tiếng không hát được và Như Lai Thần Chưởng hóa ra chỉ là đồ dỏm? Dọc đường tới Tây Thiên, ngoài việc đối phó với nhiều yêu tinh mạnh yếu các thứ, lại phải biểu diễn tạp kỹ dọc đường để kiếm thêm chút kinh phí, thực là khó khăn muôn phần!

Dù phim không phải do Châu Tình Trì đạo diễn nhưng heen vẫn thấy nó mang rất đậm dấu ấn của anh. Các tình huống hài, lời thoại, hoàn toàn là của Châu Tinh Trì không thể lẫn vào đâu. (Và heen coi quá ít phim của Từ Khắc để có thể nhận ra được dấu ấn của ông). Nếu so sánh ba phim gần nhất của anh, trong Hàng Ma, câu chuyện hay nhưng có phần hắc ám và không thoải mái (Ngộ Không, Sa Tăng, Bát Giới đều giết nhiều người vô tội), tình huống hài chỉ kéo dài nửa đầu phim; Mỹ Nhân Ngư là một phim rất cân bằng (hài hước, lãng mạn, hành động, bảo vệ môi trường); còn Phục Yêu, câu chuyện tổng thể rất bình thường, nhưng nhiều tình tiết nhỏ nhỏ lại rất khéo léo và vui nhộn. Cái hài chắc phải kéo dài đến 2/3 của phim, sau đó cao trào cảm xúc và cảnh hành động khúc cuối quả thật rất đáng đồng tiền bát gạo.

Điểm sáng nhất của phim này chính là Đường Tăng. Ngoài lợi thế đẹp trai, lối diễn tự nhiên, anh gây hài một cách rất tỉnh. Mặc dù chưa bao giờ làm điều xấu nhưng người xem lại thấy được anh ta chẳng tốt lành gì. Đó giờ đã xem rất nhiều phiên bản Tây Du Ký, heen thường không thích hoặc ghét Đường Tăng. Chỉ có bác La Gia Anh (Đại Thoại Tây Du) là heen thích nhất. Một Tăng nói nhiều,bỉ ổi, đáng ghét nhưng lại không biết mình đáng ghét. Và đây là Tăng thứ hai heen thích nữa. Anh ta tên Ngô Diệc Phàm nhỉ, heen sẽ ghi nhớ tên này.

Thôi, không biết viết gì nữa. Mọi người đi xem phim này nhé. Rất đáng đồng tiền bát gạo. Nếu xem xong mà cảm thấy yêu thích bộ phim thì bạn nên cố gắng chờ xem nốt after credits nhé. Vì thánh Tinh sẽ xuất hiện trên màn ảnh rộng và nói đây không phải phim bom tấn nên không có after credits

Cá nhân: 9.0/10 (điểm này là có phần overrate, nhưng chịu thôi, heen là fan mà. Không chấm cho 10/10 là khách quan lắm rồi).

Salvation of a Saint – Higashino Keigo

salvation-of-a-saint
Yoshitaka Mashiba là doanh nhân thành đạt giàu có, bỗng chết vì bị đầu độc. Cảnh sát nhanh chóng xác định 2 nghi phạm: cô tình nhân Hiromi và người vợ xinh đẹp Ayane. Nhưng Hiromi không hề có động cơ gây án, trong khi Ayane hoàn toàn có động cơ, nhưng cô gây án cách nào khi thời điểm xảy ra án mạng, cô đang ở một nơi xa xôi với bằng chứng ngoại phạm vững chắc? Một vụ án hóc búa khiến cảnh sát đi từ ngõ cụt này đến ngõ cụt khác. Và chính Yukawa, người được mệnh danh Thám tử Galileo, cũng phải thừa nhận đây là tội ác hoàn hảo – perfect crime. Càng rắc rối hơn khi thanh tra Kusanagi nảy sinh tình cảm đặc biệt với Ayane. Liệu tình cảm có làm mờ lý trí vị thanh tra kỳ cựu này?

***
Tác phẩm thuộc dạng trinh thám suy luận nhưng người đọc đã biết trước hung thủ. Vấn đề của cả cuốn sách là cách gây án, cách che giấu tội ác và động cơ thật sự. Thoạt nhìn, tưởng chừng người chồng bị giết vì sự phản bội trong tình yêu, nhưng câu chuyện đằng sau không đơn giản thế… Người bị giết không hẳn là người bị hại, hung thủ với kế hoạch giết người tỉ mỉ hoàn hảo cũng không hẳn là kẻ thâm độc. Tác giả chỉ giữ vai trò người kể chuyện chứ không phán xét ai đúng ai sai, bởi chuyện đúng sai là tùy quan điểm mỗi người. Chỉ một điều chắc chắn, gieo gió ắt phải gặp bão, phạm tội ác thì phải bị trừng trị.

Cái kết của truyện khiến heen nghĩ đến câu “Nhân quả thường đến muộn khiến cho nhiều người lầm tưởng rằng đời không có báo ứng”.

Nếu ai thích Phía sau nghi can X hẳn sẽ thích cuốn này thôi.

Salvation of a Saint, tạm dịch Sự cứu rỗi của Thánh Nữ.

Cá nhân heen đánh giá cuốn này 7.8/10. Bản thân heen tự biết mình là người đọc khó tính nên nghĩ điểm này là khá lắm rồi.

Băng – Bernard Minier

bang

Hơi lười với lại không có nhã hứng nên chỉ viết vài gạch đầu dòng sơ sài thôi.

– Ban đầu dài dòng và chán kinh khủng.

– Sau khoảng 200 trang đầu câu chuyện bắt đầu hay hơn. Về sau càng lúc càng hay.

– Heen đánh giá cao cách đánh lạc hướng của tác giả, cùng những suy luận logic của thanh tra Servaz. Nhưng cái sự thật đằng sau đó lại khiên cưỡng và không thuyết phục.

– Cả cuốn sách dài là thế, nhiều đoạn miêu tả chi tiết tỉ mỉ vượt mức cần thiết, nhưng cái kết lại nhanh chóng và có phần mơ hồ.

– Truyện thiên về điều tra suy luận phá án mà khúc cuối lại hành động bắn nhau cháy nổ như phim chứ!

Cá nhân: 7.3/10

Tam Thiếu Gia Đích Kiếm (Kiếm của Tam thiếu gia) – Cổ Long

kiem_tam_thieu_gia

Tác phẩm đã này nằm trong danh sách chờ đọc từ rất lâu. Nhân dịp có bộ phim điện ảnh chuyển thể sắp chiếu rạp, heen mới lật đật tìm truyện để đọc.

Truyện mở đầu bằng kiếm khách Yến Thập Tam muốn tìm Tam thiếu gia của Thần Kiếm Sơn Trang Tạ HIểu Phong để tỉ thí. Đến nơi, ông được biết Tam thiếu gia đã chết, bèn phẫn uất vứt bỏ cây kiếm và quy ẩn giang hồ. Mấy năm sau, gã vô danh tiểu tốt tên A Cát (chính là Tam thiếu gia) khuấy động giang hồ, xung đột với thế lực to lớn nhất lúc bấy giờ là Thiên Tôn… <rất nhiều nhân vật và tình tiết đã diễn ra>… Cuối cùng kết thúc bằng trận đấu giữa Yến Thập Tam và Tạ Hiểu Phong. Ai mới là thiên hạ vô địch? Tác giả sẽ đưa ra một đáp án rõ ràng.

Truyện đọc khá hay, và có những lúc là cực hay. Khí khái đàn ông, phẩm chất kiếm khách, những trận đấu tuyệt đỉnh… đều làm say mê lòng người đọc. Nhưng nhìn chung là kết cấu rời rạc và nội dung lan man. Nhiều chuyển cảnh rất đột ngột và hụt hẫng. Nhiều uẩn khúc không được giải thích. Khoảng chục chương cuối là những chương dở nhất. Những vấn đề đã được mở ra trước đó được tác giả giải quyết vội vàng sơ sài trong những chương này, bên cạnh đó là những lúc uống rượu chém gió (câu giờ), hay cố gắng giải thích điều vô lý ra vẻ có lý (rất khiên cưỡng). Đọc Cổ Long heen cũng biết phong độ của lão không ổn định, nhưng vẫn không tránh khỏi sự khó chịu và thở dài ngao ngán.

Tuy giờ heen vẫn nói không còn yêu thích Kim Dung nữa, nhưng thật sự, chỉ có tác phẩm của Kim lão đại mới là chỉn chu và hoàn hảo nhất (đáng tiếc sau này ông ấy lại đi sửa cho nát bấy).

Tuần sau sẽ đi xem phim điện ảnh Tam Thiếu Gia Đích Kiếm của đạo diễn Nhĩ Đông Thăng. Heen thích xem phim võ hiệp, xin đừng làm thất vọng.

Tokio – Higashino Keigo

tokio

29-10-2016

Tokio – Higashino Keigo

Miyamoto Takumi chững chạc và thành công đang có cuộc sống hạnh phúc thì đứa con trai 15 tuổi mắc bệnh nan y nằm liệt giường. Khi Tokio (tên cậu con trai) đang chờ chết từng ngày, Takumi nói với vợ: hơn 20 năm trước anh từng gặp con trai chúng ta. Và anh bắt đầu kể lại chuyện xưa… Vào những năm 70, khi Takumi chỉ là một gã ham chơi biếng làm, tất cả sự thất bại của bản thân đều đổ thừa cho người mẹ ruột đã bỏ rơi anh. Bỗng dưng chàng trai trẻ tênTokio xuất hiện, thay đổi cả cuộc đời Takumi.

***
Truyện tích hợp nhiều yếu tố giải trí: xuyên không về quá khứ, anh hùng cứu mỹ nhân, cuộc đối đầu với hắc đạo, bí ẩn thân thế, xen lẫn một chút trinh thám phiêu lưu. Song song đó cũng có không ít khoảnh khắc cảm động chạm vào trái tim người đọc. Thông điệp của tác giả rất rõ ràng: hãy vinh hạnh vì đã được sinh ra đời, và hãy trân trọng những người thân yêu trước mắt.

Không có án mạng, không đặt nặng yếu tố trinh thám, không đào sâu vào tâm lý u ám, không có bi kịch nặng nề. Một câu chuyện rất cân bằng, dễ đọc và phù hợp mọi lứa tuổi.

Cá nhân: 7/10
Goodreads: 4/5

Tokio đã được chuyển thể phim truyền hình năm 2004, mang tên 父への伝言 / Chichi he no dengon / Message For My Father

Thánh Giá Rỗng – Higashino Keigo

 

thanh-gia-rong

(bài viết có spoil)

Không kể đến mảng kiếm hiệp, ngoại trừ Murakami Haruki tiên sinh thì Keigo là tác giả mà heen đọc nhiều nhất (8 tác phẩm), không phải cuốn nào cũng thích, nhưng chỉ có Thánh Giá Rỗng là rất thất vọng.

Biên tập ẩu thả, dịch thuật dở (thấy có bạn khen dịch hay, nhưng heen vẫn thấy dở thì nói dở thôi). Quan trọng nhất là câu chuyện không hấp dẫn và cách kể chuyện nhàm chán. Cách đi vào vấn đề rất chậm và vòng vo. Có nhiều đọan có thể đọc lướt hoặc bỏ qua mà không ảnh hưởng gì.

Đề tài chính là tranh cãi về tính răn đe của án tử hình. Có phải mọi tội phạm giết người đều đáng phải nhận án tử? Có phải mọi hành vi phạm tội đều phải bị trừng trị?

Heen vẫn luôn cho rằng án tử hình là cần thiết, nhưng đó là dành cho những vụ án nghiêm trọng dã man, hung thủ là kẻ cặn bã không đáng sống. Ngoài ra thì, không nhất thiết cứ giết người là đền mạng. Trong nhiều truyện heen đọc, người bị giết là những kẻ rất khốn nạn, trong khi hung thủ chính là nạn nhân thường ngày của chúng, vì một lúc bộc phát mà lỡ tay giết người. Thế thì, đánh đồng họ với những tên giết người man rợ mà tuyên án tử chẳng phải bất công?

Khi còn là học sinh cấp 3, Fumiya lỡ khiến bạn gái mang thai. Hai người không dám nói với ai, lén sinh con và giết chết nó. Suốt 21 năm, hai người luôn sống trong đau khổ, đặc biệt là Fumiya đã làm nhiều điều tốt cống hiến cho xã hội, cứu vớt nhiều sinh mạng. Dù vậy, khi Sayoko (nhà văn, người từng có con bị giết hại nên rất ghét kẻ giết người) điều tra ra chuyện này, cô khăng khăng anh phải đền tội. Heen rất không thích suy nghĩ của Sayoko. Tại sao cứ phải đào sâu vào quá khứ tội lỗi của người khác và phải lôi mọi thứ ra ngoài ánh sáng cho bằng được. Chính tay giết chết đứa con mình, người đau khổ nhất không ai khác chính là cha mẹ nó, và họ đã đau khổ suốt bao lâu nay, cố gắng chuộc tội, nay bắt họ vào tù hay thậm chí là tử hình liệu có ích gì? Không ai vui vẻ hả hê mà chỉ khiến bi kịch tiếp diễn.

Nếu ngày xưa, hai cô cậu quyết định phá thai, cũng là giết chết đứa bé, nhưng sẽ không bị Sayoko chỉ vào mặt “kẻ giết người”. Logic gì đây?

Thế nên, heen rất ghét Sayoko – người tự cho mình cái quyền thay mặt nạn nhân để lên án hung thủ. Vì vậy, khi biết nguyên nhân Sayoko bị giết, heen chỉ nghĩ: là cô tự chuốc lấy.

Có một chi tiết khiến heen thoáng rùng mình: Sayoko đã cười rất tươi khi nghe hung thủ trong một vụ án giết người (hoàn toàn không liên quan đến cô) bị tuyên án tử hình. Một người có thể vui mừng trước cái chết của người khác (nhất là khi người đó hoàn toàn không liên quan tới mình), cũng chẳng tốt lành gì.

***
Cuốn này heen đánh giá 6/10 thôi (cảm thấy mình đã rất phóng khoáng rồi).

A Clash of Kings – George R. R. Martin

clashofkings2

20-09-2016

A Clash of Kings – George R. R. Martin

Cuốn tiếp theo của A Game of Thrones.

Phải mất cả tháng để đọc xong cuốn này. Sắp tới sẽ tạm ngưng không đọc series này nữa. Bởi đọc mãi một thứ liên tù tì cũng chán, cảm thấy có nhu cầu đọc thể loại khác để đổi gió một tí.

Nói một chút về cuốn sách. Trong Game of Thrones thì nhân vật đáng ghét rất nhiều: Joffrey, Cersei, Theon, Stannis… Nhưng đó là những kẻ được sinh ra để bị ghét thì không nói làm gì. Cơ mà người khiến heen bức xúc nhất là Catelyn. Bà này, nhiều khi thấy suy nghĩ của bà rất sáng suốt nhưng lại không thực hiện được những điều sáng suốt ấy. Hoặc có khi lại có những quyết định rất sai lầm, ví dụ như khuyên Eddard đến King’s Landing (mở đầu cho thảm họa nhà tan cửa nát), hay bảo Eddard in tưởng Littlefinger, hay là bắt Tyrion để rồi đẩy Eddard vào tình thế khó xử, và mới đây nhất là hành động thả hổ (Kingslayer) về rừng, đẩy Robb vào tình thế khó xử và buộc anh phải giết chết đồng minh trung thành. Bà luôn nói mình chỉ là một người mẹ, thế thì bà nên sớm trở về Winterfell ở bên Bran và Rickon thì hơn. Nếu Winterfell có Catelyn chủ trì đại cuộc, biết đâu sẽ không bị chiếm dễ dàng đến thế. Chứ chạy đến chỗ Robb đóng quân, chẳng những không giúp được gì mà Robb cũng không muốn sự hiện diện của bà. Công lao lớn nhất có lẽ là khi bà thuyết phục được nhà Frey gia nhập đồng minh (nhưng chính nhà này sẽ phản bội và giết chết Robb cùng Grey Wind cùng Catelyn).

ngày xưa mới đọc GoT hay mới coi phim season 1, cứ tưởng Jofrrey là đáng ghét nhất rồi. Nhưng thật ra càng về sau thì heen không còn ghét hắn nữa. Dù sao thì trong truyện hắn chỉ là thằng nhóc 13 tuổi và “con hư tại mẹ”.

Mới đầu cũng tưởng Cersei ghê gớm lắm, triệt hạ cả Jon Arryn lẫn Eddard Stark, đến tập hai mới thấy Cersei toàn bị Tyrion dắt mũi (và sau này ngày càng phạm nhiều sai lầm). Cũng không ghê gớm cho lắm.

***
Như nói trên thì sắp tới sẽ tạm ngưng đọc series này và chuyển qua xem phim.

Tối qua thức khuya để đọc dứt điểm cuốn hai và đọc thêm những diễn biến sau này trên wiki. Đọc say mê quá hay sao đó mà đi ngủ cũng mơ thấy mình trong thế giới GoT, chỉ tiếc là không nhớ nội dung.

[Movie] In the Mood for Love (2000)

in-the-mood-for-love1-5

Hai cặp vợ chồng họ Trần và họ Chu sống cạnh nhà. Dần dần, bà Trần và ông Chu phát hiện bạn đời của họ đang ngoại tình với nhau. Lúc đầu, ông Chu và bà Trần gặp nhau để tìm sự đồng cảm, để rồi bất tri bất giác đã yêu nhau từ lúc nào. (Bà Trần thích đọc truyện võ hiệp và ông Chu cũng bắt đầu tập tành viết truyện ấy, đây là bước khởi đầu).

Phim rất đẹp và rất buồn. Đẹp ở từng khung hình, từng diễn tiến cảm xúc, từng câu thoại… đẹp ở thần thái nội tâm của hai nhân vật chính và câu chuyện tình yêu bi thương. Buồn là cái kết không có hậu. Rõ ràng, hai người đều không thể buông tay. Rõ ràng, họ đã có thể đến bên nhau, chỉ thiếu một chút nữa thôi. Tại sao? Tại sao?

Phim mở đầu bằng lời dẫn:

” Đây là khoảnh khắc khó xử
Cô ấy vẫn luôn cuối đầu để cho anh cơ hội tiến đến gần hơn
Nhưng anh không có dũng khí tới gần
Cô ấy quay người, bỏ đi”

Và cuối phim, kết thúc bằng câu kết:

“Những năm tháng đã phai mờ ấy
Giống như môt tấm kính bám đầy bụi
Có thể trông thấy, không thể nắm bắt
Anh vẫn luôn hoài niệm về những chuyện quá khứ
Nếu anh có thể đi xuyên qua tấm kính phủ đầy bụi kia
Anh sẽ trở về những năm tháng đã sớm phai mờ ấy”.

Xem phim này, cảm giác như mình đã đánh mất cái gì đó (nhưng không biết là cái gì).

Đây là phim nghệ thuật, bối cảnh không lấy gì hoành tráng và ít nhân vật, nhưng Vương Gia Vệ đã mất 15 tháng để hoàn thành. Xem phim, có thể thấy ông chăm chút thật tỉ mỉ đến từng chi tiết. Ngoài ra, những bài nhạc được lồng vào phim cũng thật vô cùng tinh tế, góp công lớn để đưa cảm xúc phim đi vào lòng người xem. Phim Vương Gia Vệ mà thiếu đi sự tinh tế ở nhạc thì quả là mất mát to lớn.

Cá nhân: 9.5/10
IMDB: 8.1/10

 

[Phim]Boku Dake ga Inai Machi – The Town Where Only I Am Missing (2016)

Bộ phim live action dựa trên manga cùng tên, kể về Satoru có khả năng nhìn thấy trước tai nạn sắp xảy ra. Ngày nọ, mẹ anh bị đâm chết và cái chết ấy liên quan đến vụ bắt cóc giết trẻ em 18 năm trước, trong đó có ba người bạn học của Satoru là nạn nhân. Để thay đổi tương lai, trước hết Satoru phải thay đổi quá khứ ấy.

Heen chưa đọc truyện này. Nếu chỉ coi phim thì thấy phim có nội dung khá hay. Chỉ là nhiều lúc nhịp phim chậm quá nên hơi chán. Hay những lúc nói chuyện triết lý chân lý gì đó cũng rất đáng chán. Hay có những chi tiết vô lý khiên cưỡng, như Satoru vô nhà thấy mẹ bị đâm nằm một chỗ, chạy tới ôm mẹ rồi kêu xe cứu thương, chợt nghe có tiếng người chạy ra từ cửa sổ liền đuổi theo, đuổi không kịp nhưng không dám quay về vì sợ bị cảnh sát nghi ngờ là hung thủ. Cảm thấy rất kỳ quặc. Hay là cố ý bước vào cái bẫy của hung thủ trong khi không có khả năng tự vệ; hay cảnh sát chạy tới thấy có một người bị đâm, liền đứng lại, chờ 1 phút để anh ấy nói nhảm gì đó, rồi mới chạy tới, “nhanh nhanh, gọi cứu thương”….

Tuy có những sạn như thế, nhưng nội dung và kịch bản tốt đã cứu vớt tất cả. Phim coi khá ổn.

Cá nhân: 7.0/10
Douban: 8.9/10

Mở truyện coi thử, thấy hình vẽ hơi xấu, mà chỉ có 44 chap thôi. Để đó sau này đọc

Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Ngủ thật say trong thế giới ... Bướm ... Bay | Sleeping in the World of the Flying Buterfly

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

Tiểu Lý Phi Đao thành tuyệt hưởng - Nhân gian bất kiến Sở Lưu Hương

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Thuan Nguyen

Story of my life

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

bluemansion86

A fine WordPress.com site

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Nghiên cứu lịch sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

DO something

a thought catalog