A Clash of Kings – George R. R. Martin

clashofkings2

20-09-2016

A Clash of Kings – George R. R. Martin

Cuốn tiếp theo của A Game of Thrones.

Phải mất cả tháng để đọc xong cuốn này. Sắp tới sẽ tạm ngưng không đọc series này nữa. Bởi đọc mãi một thứ liên tù tì cũng chán, cảm thấy có nhu cầu đọc thể loại khác để đổi gió một tí.

Nói một chút về cuốn sách. Trong Game of Thrones thì nhân vật đáng ghét rất nhiều: Joffrey, Cersei, Theon, Stannis… Nhưng đó là những kẻ được sinh ra để bị ghét thì không nói làm gì. Cơ mà người khiến heen bức xúc nhất là Catelyn. Bà này, nhiều khi thấy suy nghĩ của bà rất sáng suốt nhưng lại không thực hiện được những điều sáng suốt ấy. Hoặc có khi lại có những quyết định rất sai lầm, ví dụ như khuyên Eddard đến King’s Landing (mở đầu cho thảm họa nhà tan cửa nát), hay bảo Eddard in tưởng Littlefinger, hay là bắt Tyrion để rồi đẩy Eddard vào tình thế khó xử, và mới đây nhất là hành động thả hổ (Kingslayer) về rừng, đẩy Robb vào tình thế khó xử và buộc anh phải giết chết đồng minh trung thành. Bà luôn nói mình chỉ là một người mẹ, thế thì bà nên sớm trở về Winterfell ở bên Bran và Rickon thì hơn. Nếu Winterfell có Catelyn chủ trì đại cuộc, biết đâu sẽ không bị chiếm dễ dàng đến thế. Chứ chạy đến chỗ Robb đóng quân, chẳng những không giúp được gì mà Robb cũng không muốn sự hiện diện của bà. Công lao lớn nhất có lẽ là khi bà thuyết phục được nhà Frey gia nhập đồng minh (nhưng chính nhà này sẽ phản bội và giết chết Robb cùng Grey Wind cùng Catelyn).

ngày xưa mới đọc GoT hay mới coi phim season 1, cứ tưởng Jofrrey là đáng ghét nhất rồi. Nhưng thật ra càng về sau thì heen không còn ghét hắn nữa. Dù sao thì trong truyện hắn chỉ là thằng nhóc 13 tuổi và “con hư tại mẹ”.

Mới đầu cũng tưởng Cersei ghê gớm lắm, triệt hạ cả Jon Arryn lẫn Eddard Stark, đến tập hai mới thấy Cersei toàn bị Tyrion dắt mũi (và sau này ngày càng phạm nhiều sai lầm). Cũng không ghê gớm cho lắm.

***
Như nói trên thì sắp tới sẽ tạm ngưng đọc series này và chuyển qua xem phim.

Tối qua thức khuya để đọc dứt điểm cuốn hai và đọc thêm những diễn biến sau này trên wiki. Đọc say mê quá hay sao đó mà đi ngủ cũng mơ thấy mình trong thế giới GoT, chỉ tiếc là không nhớ nội dung.

[Movie] In the Mood for Love (2000)

in-the-mood-for-love1-5

Hai cặp vợ chồng họ Trần và họ Chu sống cạnh nhà. Dần dần, bà Trần và ông Chu phát hiện bạn đời của họ đang ngoại tình với nhau. Lúc đầu, ông Chu và bà Trần gặp nhau để tìm sự đồng cảm, để rồi bất tri bất giác đã yêu nhau từ lúc nào. (Bà Trần thích đọc truyện võ hiệp và ông Chu cũng bắt đầu tập tành viết truyện ấy, đây là bước khởi đầu).

Phim rất đẹp và rất buồn. Đẹp ở từng khung hình, từng diễn tiến cảm xúc, từng câu thoại… đẹp ở thần thái nội tâm của hai nhân vật chính và câu chuyện tình yêu bi thương. Buồn là cái kết không có hậu. Rõ ràng, hai người đều không thể buông tay. Rõ ràng, họ đã có thể đến bên nhau, chỉ thiếu một chút nữa thôi. Tại sao? Tại sao?

Phim mở đầu bằng lời dẫn:

” Đây là khoảnh khắc khó xử
Cô ấy vẫn luôn cuối đầu để cho anh cơ hội tiến đến gần hơn
Nhưng anh không có dũng khí tới gần
Cô ấy quay người, bỏ đi”

Và cuối phim, kết thúc bằng câu kết:

“Những năm tháng đã phai mờ ấy
Giống như môt tấm kính bám đầy bụi
Có thể trông thấy, không thể nắm bắt
Anh vẫn luôn hoài niệm về những chuyện quá khứ
Nếu anh có thể đi xuyên qua tấm kính phủ đầy bụi kia
Anh sẽ trở về những năm tháng đã sớm phai mờ ấy”.

Xem phim này, cảm giác như mình đã đánh mất cái gì đó (nhưng không biết là cái gì).

Đây là phim nghệ thuật, bối cảnh không lấy gì hoành tráng và ít nhân vật, nhưng Vương Gia Vệ đã mất 15 tháng để hoàn thành. Xem phim, có thể thấy ông chăm chút thật tỉ mỉ đến từng chi tiết. Ngoài ra, những bài nhạc được lồng vào phim cũng thật vô cùng tinh tế, góp công lớn để đưa cảm xúc phim đi vào lòng người xem. Phim Vương Gia Vệ mà thiếu đi sự tinh tế ở nhạc thì quả là mất mát to lớn.

Cá nhân: 9.5/10
IMDB: 8.1/10

 

[Phim]Boku Dake ga Inai Machi – The Town Where Only I Am Missing (2016)

Bộ phim live action dựa trên manga cùng tên, kể về Satoru có khả năng nhìn thấy trước tai nạn sắp xảy ra. Ngày nọ, mẹ anh bị đâm chết và cái chết ấy liên quan đến vụ bắt cóc giết trẻ em 18 năm trước, trong đó có ba người bạn học của Satoru là nạn nhân. Để thay đổi tương lai, trước hết Satoru phải thay đổi quá khứ ấy.

Heen chưa đọc truyện này. Nếu chỉ coi phim thì thấy phim có nội dung khá hay. Chỉ là nhiều lúc nhịp phim chậm quá nên hơi chán. Hay những lúc nói chuyện triết lý chân lý gì đó cũng rất đáng chán. Hay có những chi tiết vô lý khiên cưỡng, như Satoru vô nhà thấy mẹ bị đâm nằm một chỗ, chạy tới ôm mẹ rồi kêu xe cứu thương, chợt nghe có tiếng người chạy ra từ cửa sổ liền đuổi theo, đuổi không kịp nhưng không dám quay về vì sợ bị cảnh sát nghi ngờ là hung thủ. Cảm thấy rất kỳ quặc. Hay là cố ý bước vào cái bẫy của hung thủ trong khi không có khả năng tự vệ; hay cảnh sát chạy tới thấy có một người bị đâm, liền đứng lại, chờ 1 phút để anh ấy nói nhảm gì đó, rồi mới chạy tới, “nhanh nhanh, gọi cứu thương”….

Tuy có những sạn như thế, nhưng nội dung và kịch bản tốt đã cứu vớt tất cả. Phim coi khá ổn.

Cá nhân: 7.0/10
Douban: 8.9/10

Mở truyện coi thử, thấy hình vẽ hơi xấu, mà chỉ có 44 chap thôi. Để đó sau này đọc

[Phim] Kubo and The Two Strings (2016)

kubo

Trước đây heen đã có 2 định kiến:

– Phim animation (Tây) chỉ có Pixar là đáng xem nhất.
– Tây làm phim về văn hóa phương Đông đều dở.

Nhưng Kubo and the Two Strings đã hoàn toàn phá vỡ hai định kiến trên.

Nội dung của phim này, nếu kể ra bằng lời thì người khác sẽ cảm thấy không có gì hay ho, bởi cái đỉnh cao của phim là ở phong cách kể truyện, cái thần cái hồn của từng nhân vật từng diễn biến từng chuyển cảnh. Không biết miêu tả thế nào, chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim thôi. Sau nữa kỹ thuật hình ảnh âm thanh, mọi thứ đều vô cùng tinh tế hoàn hảo. Đoạn nhạc trong phim, nếu bình thường nghe chỉ cảm thấy nó hơi khác biệt thôi, nhưng trong phim, đoạn nhạc ấy trở nên cảm xúc và tôn lên sự kỳ diệu của bộ phim.

Đây là lần đầu tiên heen xem một phim animation dùng kỹ thuật stop motion (Hoạt hình tĩnh vật là một loại phim hoạt hình là một kỹ thuật làm phim mà các con rối nhân vật được dựng lên theo từng động tác, sau đó được chụp hình lại các động tác riêng đó vấp thành một bộ phim – wiki). Được sản xuất bởi hãng Laika (giờ mới biết hãng này), ngoài Kubo thì Laika còn có các phim Coraline, ParaNorman, The Boxtrolls, đều là những phim heen biết tên và chưa từng xem. Có thể sau này sẽ xem.

Heen sẽ không ngạc nhiên nếu phim này đoạt giải Oscar, bởi nó rất hay. Nhưng, heen không thật sự yêu thích nó.

Cá nhân: 8.0/10 (heen nghĩ nó xứng đáng nhiều hơn thế, nhưng thiếu lòng yêu thích để chấm điểm cao hơn)
IMDB: 8.4/10

Thật ra heen tính đi xem Ben Hur trước, nhưng thấy phim này giá vé chỉ có 50k, còn Ben Hur 75k nên ưu tiên giá rẻ trước. Còn làm sao để coi giá vé CGV, thì tạo 1 tài khoản, đăng nhập mua vé. Trước khi tiến hành mua thì ta biết được phim nào giá nào.

Hong Kong 2016

Đây là chuyến đi thứ hai trong năm. Lần này là đi một mình, ngoài mục đích tham quan mua sắm thì mong muốn lớn nhất là đến xem hội sách được tổ chức mỗi năm một lần. Chuyến đi kéo dài 9 ngày, đã đi nhiều nơi và cũng có nhiều nơi chưa đi. Đi xong, heen cảm thấy thích Singapore và Nhật hơn, nhưng dù sao HK cũng đáng đi cho biết.

Kinh nghiệm xin visa HK thế nào, heen đã ghi tại đây:

https://bangvan.wordpress.com/2016/06/15/kinh-nghiem-lam-visa-du-lich-hong-kong-tu-tuc/

Nhờ có note lại từng ngày đã đi đâu và chi tiêu thế nào mà giờ đây heen mới có thể kể chuyện từng ngày.

Ngày 1 

Lần đầu tiên tới sân bay HK, heen phải loay hoay một lúc lâu mới tìm được đường về khách sạn. Từ sân bay, cách rẻ tiền nhất để vào trung tâm thành phố là đón tàu Airport Express. Có 3 trạm (nếu nhớ không nhầm) là Tsing Yi, Mongok, Kowloon. Khách sạn gần trạm hơn nào thì mua vé trạm đó. Thí dụ như chỗ heen ở là Sham Shui Po, gần trạm Tsing Yi, heen mua vé đi Tsing Yi (60 hkd), từ đó mới chuyển tiếp qua MRT để về đến Sham Shui Po. Để đón MRT thì ta mua thẻ Octopus, có bán ở bất cứ trạm xe điện nào. Thẻ này vô cùng tiện lợi, vừa có thể đi xe điện xe buýt thoải mái, mua hàng siêu thị hay shop thời trang nào cũng có thể thanh toán bằng thẻ này. Còn tiện hơn ATM hay credit card nào.

Khách sạn heen ở khá rẻ, hơn 600k/đêm, chưa thuế (đang có đợt khuyến mãi nên rẻ vậy, giờ heen coi lại thì không còn giá này nữa). Tuy nằm trong khu cũ nhưng khách sạn mới được tân trang lại nên mọi thứ bên trong đều rất mới. Nhìn chung thì chất lượng chưa tốt, nhưng muốn tìm một phòng riêng đầy đủ thiết bị cơ sở vật chất như thế với cái giá hơn 600k thì thật không dễ. Vì vậy heen không có gì để phàn nàn.

2016-07-24 15.33.06

Sau khi check-in và nghỉ ngơi một chút, heen lại ra ngoài khám phá khu Sham Shui Po.

3

Ngay đây có Apliu Street Flea Market nổi tiếng, chuyên buôn bán đồ điện tử điện máy và các thứ linh tinh.

1

 

Khu này lớn lắm, nhưng đâu đâu cũng bán những thứ đồ same same, mà heen lại không hứng thú với những thứ ấy. Đây một hồi thì thấy một nhóm cảnh sát đang làm việc, hình như có một bác báo cảnh sát là bị cướp hay sao đó.

2

Đi mãi khu Apliu này chẳng có gì hay ho, đến chiều tối heen đi MRT đến Mongok. Nơi này nhộn nhịp đông đúc vui vẻ hơn nhiều.

4

Từng coi 1 phim TVB bối cảnh Mongok, thấy trên phố đi bộ có nhóm người lớn tuổi khiêu vũ trên nền nhạc xưa, hay những người đứng hát biểu diễn đường phố, thì đây, ngoài đời đúng là đông vui nhộn nhịp như thế.

56

2016-07-24 18.51.30

Nếu đi Singapore đâu đâu cũng thấy food court thì ở HK mấy ngày, heen hầu như chẳng thấy food court nào (nếu có cũng chỉ lèo tèo vài kiosk). Chủ yếu là các nhà hàng và quán ăn. Có nhiều quán, menu sáng trưa chiều đều khác nhau. Nhiều khi đứng bên ngoài thấy có món heen muốn ăn, nhưng đi vào mới biết giờ này chưa bán món đó. Giá tiền các món ăn heen nghĩ là không rẻ, nhưng vô cùng chất lượng và bao no. Heen vốn không thích bỏ mứa thức ăn, nhưng qua đây không bỏ mứa cũng không được, vì lượng đồ ăn quá nhiều, dù rất cố gắng cũng không sao ăn hết.

8

Đây là món đầu tiên heen ăn ở HK, cơm cá chiên sốt trứng, kèm thố súp vi cá chay. Cái tên “vi cá chay”, heen tưởng đây là món chay thiệt, ai ngờ chỉ có vi cá là đồ dỏm thôi, chứ bên trong có thịt gà nhuyễn, da heo đều là đồ xịn cả. Mà heen lại không ăn thịt (thủy hải sản đều ok, nhưng không ăn thịt heo gà bò chim rắn các loại). Thố súp bỏ lại không ăn nổi, mà ngay cả phần cơm, mặc dù rất cố gắng nhưng cũng không thể ăn được hết. Quá no!

Tình cờ đi ngang một rạp chiếu phim, heen liền vào xem Cold War 2 –  phim hot nhất HK vào thời điểm này. Cái poster bự bá cháy, không sao chụp hết toàn cảnh được.

9

Trong phim HK lâu lâu có cảnh quay trong rạp, heen thường thấy rạp khá tệ. Thì đúng là nó tệ thật. Khoảng cánh từ ghế trước tới ghế sau rất gần, ngồi đằng sau thấy nguyên cái đầu của người phía trước che mất 1 phần màn hình (nếu phải đọc sub thì không biết làm sao đây).  Nhưng bù lại thì màn hình rất to và xịn (màn hình cong), nếu không phải ghế ngồi cùi bắp thì coi phim sướng phải biết. Có thể do rạp này đã cũ rồi. Có những rạp trông rất mới rất xịn nằm trong các khu trung tâm đắt tiền, heen vẫn chưa có dịp để vào xem những rạp này.

Xem phim xong đã gần 11h, bèn đi MRT về nhà vậy.

Ngày 2

Hội sách HK được tổ chức mỗi năm một lần, heen đã mong muốn được tham dự từ lâu, đến năm nay mới thực hiện được (vì lý do cá nhân, nếu năm nay không đi thì sau này không biết chừng nào mới có cơ hội).

Địa điểm hội sách mỗi năm đều tổ chức ở  Hong Kong Convention and Exhibition Centre ở gần trạm Wan Chai. Trước đó cũng nghiên cứu đường đi từ MRT ra trung tâm đó, tới nơi mới biết mình làm chuyện thừa. Vừa tới trạm Wan Chai đã có ngay bảng chỉ dẫn ra Trung tâm hội nghị, đi theo hướng đó và cứ thế mà xuôi theo dòng người. Người tham gia hội sách cực kỳ đông đúc và liên tục, cứ đi trong dòng người ấy muốn lạc cũng khó.

10

Thực ra quãng đường từ MRT đến hội sách không xa lắm đâu, nhưng vì đông người quá nên người ta lập ra các hàng rào chắn, buộc mọi người phải đi theo đúng lộ trình. Lộ trình ấy cứ bắt người ta phải vòng qua vòng lại, đi lên đi xuống. Vì vậy, nhiều khi quãng đường ngắn ngủn thôi nhưng đi rất lâu.

2016-07-30 12.04.17

Như trong hình trên, nếu đi băng ngang thì quãng đường chút xíu thôi. Nhưng người ta đặt các rào chắn dọc, vì vậy dòng người cứ phải đi qua đi lại, đi lại đi qua. Heen không có vấn đề với chuyện đi bộ nhiều, nhưng thời tiết HK dạo này rất nắng nóng oi bức, mà ở đây lại rất đông người dồn vào một chỗ như vậy, khá là khó chịu. Chồng heen không đi chuyến này cũng có cái may mắn (chồng rất sợ nóng).

Không biết đã đi trong bao lâu (chắc hơn 30p), cuối cùng đã tới hội sách. Bên ngoài nắng nóng muốn xỉu, bên trong máy lạnh mát mẻ cực kỳ, thế là bị sốc nhiệt.

Hội sách rất to, chiếm trọn hai tầng rộng lớn. Đa số các quầy hàng đều rất đông đúc nhộn nhịp (chỉ có khu sách tôn giáo thì hơi ế). Có hẳn một khu riêng rất to, rất to, dành cho sách thiếu nhi và học sinh. Có vẻ người HK thích đọc non-fiction hay sao mà heen thấy lượng sách non-fiction rất nhiều, có lẽ còn nhiều hơn fiction.

2016-07-25 13.22.32

Đặc biệt hội sách năm nay có chủ đề là Văn học võ hiệp (thể loại heen yêu thích). Tiếc là chủ đề ấy chỉ thể hiện ở khu trưng bày thôi, chứ trong hội sách thì… khó mà tìm được một cuốn kiếm hiệp nào (có lẽ người ta đọc trên mạng hết rồi chăng).

DSC_0053

DSC_0070

Đi mãi cũng đến lúc đói bụng, đúng lúc trong hội sách có chỗ bán thức ăn uống. Tiếc là không có chỗ để ngồi ăn, ai nấy đều đứng ăn hoặc phải ngồi bệt xuống đất. Heen chỉ ăn món nhẹ cho đỡ đói, lấy sức đi tiếp thôi.

2016-07-25 13.27.472016-07-25 13.31.05

Lần đầu tiên ăn món cá viên cà ri mà dở quá. Chất lượng cá viên còn thua cả Tân Việt Sin.

Ăn xong lại đi vòng vòng, heen cũng không biết đến chừng nào. Đến khi chán chê rồi thì đi ra. Một khi đã ra rồi thì chỉ có mua vé lần nữa mới vào lại được.

Ra khỏi hội sách, heen đi lại khu vực bên ngoài một chút. Có lẽ đây cũng là một điểm đến du lịch bởi rất đông các đoàn du khách, chủ yếu là khách TQ. Xung quanh có rất nhiều công trình đang xây dựng. Nếu xây xong hết, chắc đây sẽ là nơi rất xịn.

11

Điểm đến tiếp theo là Central – Trung Hoàn. Đây quả nhiên là nơi phồn hoa đô thị. Đâu đâu cũng là những tòa nhà cao chọc trời, ngó trái ngó phải đều gặp những thương hiệu đắt tiền. Con người ở đây cũng có phong thái và ăn mặc xịn hơn hẳn. Chỉ có heen quần kaki áo thun, đeo ba lô bự tổ chảng, lại cứ chụp hình lia lịa, cảm giác rất lạc loài ở nơi này (nhưng mấy ngày này heen lúc nào ăn mặc style du lịch như thế, đi đâu cũng là kẻ lạc loài thôi, quen rồi).

12

Ở Central có một khu ăn chơi nức tiếng, Lan Kwai Fong – Lan Quế Phường. Thực ra nó nổi tiếng có lẽ vì nó được phim ảnh nhắc đến nhiều thôi, chứ về quy mô thì heen thấy khu Clarke Quay của Singapore lớn hơn nó nhiều.

13

Lúc heen tới đây thì trời vẫn còn sáng và là ngày thứ hai đầu tuần, thế nên chưa thấy được sự nhộn nhịp của nó. Dù vậy, các quán hai bên dọc đường vẫn có lác đác những người khách. Có bạn hỏi heen có vào uống không. Well, nếu có bạn đồng hành thì chắc heen cũng muốn vào đấy (nhưng nếu là với gã chồng keo thì hẳn là gã sẽ không chịu đâu, vì sẽ tốn kém không ít). Nhưng giờ đây chỉ một mình, lại không có nhu cầu thả thính, thì heen cũng không muốn vào làm gì. Heen chỉ tới đây cho biết, chụp hình rồi đi ra.

Lại đi dạo khu Central một hồi lâu, heen cảm thấy thực sự không thích nơi này. Đi ngang những cửa hiệu cực mắc tiền, đi ngang những con người ăn mặc rất professional, heen cảm thấy rất xa lạ và không thuộc về nơi này.

2016-07-25 18.36.09

Những thứ đồ này, ai thấy đẹp chứ heen thì heen không thấy đẹp gì. High fashion, xã hội thượng lưu sành điệu, heen chẳng bao giờ thuộc về thế giới ấy cả (hờ, dù có muốn cũng chả được). Thế giới của heen, chỉ là những nơi như Mongok thôi.

Đi một hồi lâu, đến tối, heen ghé Tsim Sha Tsui. Nơi đây cũng rất lớn và đông như Mongok.

14

Khi đến đây thì heen đã rất mệt mỏi. Từ lúc sáng đi hội sách, sau đó hầu như là cuốc bộ cả ngày. Tổng thời gian ngồi nghỉ chắc không tới tiếng đồng hồ (HK cũng giống Nhật, đi suốt không hề có chỗ ngồi nghỉ chân, điều này thì Singapore làm tốt hơn nhiều). Đeo cái ba lô khá nặng (mua đồ gì cũng bỏ vào đó, không nặng sao được), chân đau nhức vô cùng, heen chỉ đi sơ sơ và mua sắm (chắc tầm 1-2 tiếng), rồi về nhà. Dọc đường ghé ngang siêu thị, mua 1 vỉ unagi về phòng khách sạn ăn.

2016-07-25 19.07.25

Heen rất thích món này, nhưng VN bán mắc quá nên ít ăn. Lần đi Nhật cũng có mua 1 vỉ giống như thế, ăn ngon vô cùng, là thứ unagi ngon nhất heen từng ăn. Nhưng mà lần này, chậc, vừa mắc vừa dở.

Ngày 3

Vì tối hôm qua mệt quá nên khu Tsim Sha Tsui heen chỉ đi được rất ít, bèn xác định hôm nay sẽ đi lại khu này. Tới trạm Tsim Sha Tsui, vì không muốn đi lại con đường giống hôm qua nên heen cố ý đi theo một lối ra khác. Số người đi chung ít dần, cuối cùng chỉ còn mình heen trên lối đi ấy. Đi rất lâu mới tới được cửa ra, ra ngoài heen như lạc vào thế giới khác.

2016-07-26 11.39.06

Đâu đâu cũng là công trình đang xây dựng, vỉa hè rất vắng người đi bộ, ngoài đường cũng ít xe chạy qua, chỉ có đông công nhân xây dựng. Lúc này thì heen đã biết mình đi sai đường rồi, nhưng thà chết không quay lại con đường cũ. Thấy có đường hầm đi bộ, heen đi xuống vài bước thì nhìn thấy không ít người vô gia cư (có vẻ họ sống ở đó), liền bước lên lại. Đi lên một chút thì thấy từ xa có một nhóm công nhân tụ tập đông đúc, chắn cả lối đi vỉa hè. Nếu heen muốn đi nữa chắc chắn phải đi qua họ, nhưng từ xa đã thấy họ nhìn về phía heen và chỉ trỏ này nọ, heen cũng không muốn ask for trouble. Ngay bên cạnh có trạm xe buýt, heen bèn đón xe buýt ở đây mà không rõ xe sẽ chở mình tới đâu. Thà chết không quay về đường cũ, nên nó thế đấy.

Nhưng chính nhờ vậy mà heen đã có một ngày trải nghiệm thú vị. Bình thường chỉ đi xe điện ngầm, lên trạm, đi bộ xung quanh rồi xuống trạm, chẳng nhìn thấy xung quanh thành phố là thế nào. Giờ đây, ngồi trên xe buýt trong chuyến đi vô định, chạy ngang những trường học, bệnh viện, khu dân cư… hoàn toàn xa lạ và ngoài ý muốn. Cảm giác rất thú vị.

Ngồi xe chán chê, heen xuống ở một nơi ngẫu nhiên. I had no idea where it was.

2016-07-26 12.41.29

Đi vòng quanh khám phá khu này. Thật sự không biết mình đang đi đâu và muốn tới đâu, chỉ là thấy đường thì đi thôi. Hôm đó cũng là một ngày nắng nóng oi bức, xách ba lô đi dưới ánh mặt trời gay gắt đến mồ hôi ướt nhẹp, heen nghĩ: trong số bạn bè ít ai có thể làm bạn đồng hành với heen được. Cái kiểu đi tùy hứng, thích làm gì thì làm,không cần mục đích, chịu cực mà không biết tại sao phải chịu cực như thế, bạn bè mấy ai chịu nổi.

Đi một hồi không biết bao lâu, lại lên xe buýt tiếp tục chuyến phiêu lưu.

Xe chạy tới một khu hơi xịn, có nhiều tòa nhà cao tầng và trung tâm mua sắm lớn. Heen liền xuống ở đây. Con đường tên Lâm Phong.

DSC_0114

Vừa tới đây, thấy rất đông người cầm điện thoại tụ tập về một nơi. Heen nghĩ, có sự kiện gì diễn ra ở đây ư. Lát sau mới vỡ lẽ, à, mọi người đang bắt pokemon. Trò này rất hot ở HK, coi tivi cũng thường nhắc đến.

2016-07-26 14.05.39

Đây là món heen ăn ở TTTM này, cơm unagi, kèm ly trà sữa nóng. Món cơm bình thường thôi, không đặc biệt ngon xuất sắc. Còn ly trà sữa thì khá ngon. Ở VN heen không uống trà sữa, có lần đi với bạn vào 1 tiệm trà sữa, kêu 1 ly mà ko uống được. Không phản đối trà + sữa nhưng rất ghét trà + đường (vì vậy heen cũng ko uống các loại trà đóng chai bán ở VN). Còn trà sữa HK thì không có đường, heen uống và khá là thích, tự nhủ khi về VN sẽ pha thử.

Ăn uống rồi lại mua sắm, kết quả là phải xách rất nhiều đồ, nên chẳng còn hơi sức nào để phiêu du tiếp nữa, bèn đón taxi về khách sạn. Đây là mớ đồ đạc khi ấy:

2016-07-26 16.41.41

Đến chiều tối, heen lại đi ra Tsim Sha Tsui, lần này là đi đúng đường. Không có gì đáng kể.

Sau đó đón MRT ra tiếp Yau Ma Tei, nơi đây có Temple Street – đường Miếu, thường được nhắc đến trong các phim HK bối cảnh xưa. Trong phim, đường Miếu là 1 trung tâm mua sắm giải trí lớn dành cho giới bình dân, nhưng chắc đấy là thời hoàng kim. Còn giờ đây nó đìu hiu quá, chỉ lèo tèo ít quầy bán hàng, lác đác người qua lại.

15

Khác hẳn đường Miếu, khu vực khác của Yau Ma Tei khá tấp nập, tuy vẫn thua xa Mongok hay Tsim Sha Tsui.

Hết ngày thứ 3

Ngày 4

Hôm nay Heen đi tới The Peak, hay Victoria Peak, hay Thái Bình Sơn – địa điểm tham quan nổi tiếng. Ngọn núi cao 552m. Để đi tới đây, đón MRT và xuống trạm Central, từ đó đi bộ đến trạm xe điện chuyên chở lên núi, tên Peak Tram. Trạm Central rất lớn với nhiều lối ra, nếu đi đúng lối ra và đúng hướng thì đi bộ ra Peak Tram khá gần, đi tà tà chừng 20p là tới. Còn heen hôm ấy, đi không đúng lối ra, lại đi sai hướng, đi một hồi lâu mới quay ngược trở lại, loay hoay tìm đường hơi cực, nhưng cuối cùng thì vẫn tới nơi.

2016-07-27 12.39.06

Giá vé để đi xe này lên núi là HKD 40/người, khứ hồi. Hoạt động đầu tiên sau khi lên tới The Peak là tham quan bảo tàng tượng sáp, vé HKD 280/người (~800k VND). Trong đây không có gì đặc biệt, chỉ có các tượng sáp mô phỏng người nổi tiếng. Có tượng giống người thật, có tượng không giống. Chưa đi thì gọi là đi cho biết thôi, chứ giá vé chát thế này, bằng phân nửa vé Disney. Lần sau có đi HK heen cũng không ghé bảo tàng này nữa đâu.

DSC_0134

DSC_0148

Yao Ming cứ như người khổng lồ🙂

DSC_0173

Ra khỏi bảo tàng, bên ngoài là quảng trường và trung tâm thương mại.

DSC_0190

DSC_0182

Ở HK, chỉ những người giàu và rất giàu mới sống trên núi. Theo thông tin đọc được thì nhà ở The Peak là mắc nhất HK, và những tỷ phú hay yếu nhân của chính phủ đều sống ở đây.

Điểm hấp dẫn nhất của The Peak chính là ngắm nhìn thành phố từ trên cao. Nếu chụp hình vào buổi tối lúc thành phố lên đèn, chắc phải là rất đẹp. Nhưng heen đã không chờ cho đến lúc ấy. Well, đi thì đã đi hết rồi, cũng shopping xong hết rồi, cũng uống ly cà phê Starbucks rồi, biết làm gì cho đến lúc trời tối đây.  Thế nên heen đã xuống núi khi trời còn sáng.

F9

Điểm đến tiếp theo trong ngày là Causeway Bay. Đây cũng là một nơi mua sắm giải trí đông đúc. TTTM lớn điển hình là Times Square. Bên trong toàn hàng hiệu các loại như Armani, Chanel, Topshop… Heen cũng chịu chơi lắm, mua được tới MỘT cái áo sơ mi của Topshop lận. Ở tầng 13 có rạp chiếu phim, heen cũng muốn coi, nhưng suất phim phải chờ hơi lâu mới chiếu, nên thôi.

2016-07-27 19.34.56

Một điều khiến heen ngạc nhiên nhẹ là bắt gặp nhà hàng Việt Nam trong cái nơi sang chảnh ấy.

2016-07-27 20.36.24

Tưởng chỉ bán món Nha Trang, nhìn thực đơn mới thấy đủ thứ món Bắc Trung Nam, vô cùng phong phú, chắc phải cả trăm món. Vì không có nhu cầu ăn uống nên heen chỉ đứng ngoài coi menu cho biết thôi, ko vào ăn.

Đi dạo chán chê bên ngoài rồi về. Hết ngày 4

Ngày 5

Kế hoạch hôm nay là ra đảo Lamma. Để ra đảo thì đón tàu ở bến Aberdeen hoặc Central. Heen đón ở Central. Ra khỏi MRT coi bản đồ đường đi và bảng chỉ dẫn dọc đường, kết hợp hỏi dân bản địa, heen được biết là phải tới một TTTM tên IFC Mall (không tìm ra tấm hình chụp nơi này nên ko chắc có nhớ đúng tên không), đi xuyên qua TTTM này, phía sau nó sẽ là bến tàu. Mỗi bến được đánh số, đi đâu thì ra đúng số bến đó. Đảo Lamma là bến số 4.

Đi tàu ở HK thật tiện lợi, khỏi mua vé, chỉ cần cà thẻ Octopus giống đi xe điện rồi lên tàu tự tìm chỗ ngồi. Tàu rộng và máy lạnh rất mát mẻ.

2016-07-28 12.03.21

Thông tin nói rằng đi đảo Lamma tốn 25 phút, nhưng heen coi đồng hồ thì không tới 25p đâu, khá nhanh. Ngặt nỗi heen say sóng nên thấy lâu thôi.

2016-07-28 12.27.35

Cảm giá nơi này mang lại rất thanh bình, khác hẳn sự đông đúc nhộn nhịp ở thành phố.

DSC_0259

Đảo Lamma không có xe hơi, chỉ có các xe chở hàng kiểu này. Đường nhỏ hẹp mà các bác này cứ chạy băng băng, heen phải né suốt.

DSC_0265

Đi mãi chỉ thấy con đường đi hẹp như đường hẻm, với đâu đâu cũng là những khu nhà như thế, bèn hỏi người dân có cách nào ra đường lớn không? Trả lời: Đường lớn nào? Cả đảo này chỉ có đường bên ngoài ngay bến tàu là đường lớn thôi, những ai về nhà hay muốn leo núi thì mới đi trong này. Heen hỏi lại cái gì đó, người ta khẳng định chỉ có thể đi bằng con đường ngoài bến tàu thôi. Heen đành quay trở ra.

Ra ngoài, thật sự heen chỉ thấy ra được bến tàu thôi chứ không thấy đường thông đi nơi nào nữa. Đứng từ vị trí bến tàu, heen thấy đúng là có con đường ven biển, nhưng có vẻ đường đó đang được chặn lại để xây dựng hay sao đó. Khi đứng gần heen không thấy lối đi, đứng xa nhìn qua cũng không thấy ai đi trên đường đó. Không biết làm gì nữa, lại đang ở gần bến tàu, thôi thì đi về luôn vậy! Chuyến đi đảo này, fail quá!

Từ đảo Lamma chỉ có tàu đi thành phố, không tới được đảo khác. Về Central, lẽ ra heen còn thời gian ghé đảo khác nữa, nhưng say sóng mệt quá, không đảo điếc gì nữa.

Trở về IFC Mall, heen phát hiện có MRT ngay đây, là trạm Hong Kong. Hình như trạm này có thông với trạm Central, có thể đi bộ qua được hay sao đó, heen không nhớ rõ, cũng chẳng nhớ mình đã đi tuyến đường thế nào, chỉ biết điểm dừng tiếp theo là Kowloon Tong – Cửu Long Đường.

Trong phim, khi mọi người nói đi Cửu Long Đường thường hàm ý là đi khách sạn, bởi nơi này nổi tiếng về love hotel. Cả mẹ heen cũng dặn: đừng ở Cửu Long Đường. Chậc, tại mẹ heen lớn tuổi + thiếu thông tin thôi, cứ tưởng love hotel phải là thứ bậy bạ gì. Thật ra nơi này rất xịn, tập trung thành phần khá giả và các trường danh tiếng. Khi tới nơi này, heen thấy nhiều em học sinh là người Tây.

Đây có shopping center tên Festival Walk, to đẹp, sang nhưng không chảnh.

2016-07-28 17.30.31

Mua sắm và nghỉ ngơi trong này khá lâu, lúc heen rời khỏi đây thì trời đã tối.

Tới trạm xe điện, lẽ ra heen muốn đi đâu đó (quên rồi), nhưng heen đi lộn tuyến. Vừa lên đã biết sai, nhưng vì đã phải chờ rất lâu mới lên được (đông quá), nên heen không cam tâm quay lại. Nhìn tên các trạm sẽ tới, có trạm tên Tai Po Market, nghĩ: liệu ở đó có cái market gì ko. Bèn quyết định tới đó.

Đây là khu dân cư và cách xa trung tâm, có đèn đường nhưng vẫn cảm thấy rất tối so với các khu trung tâm rực rỡ ánh đèn. Heen ra ngoài mà không biết sẽ có gì ở đây, cũng may có 1 cái shopping mall không nhỏ lắm, thôi thì coi như không uổng phí chuyến đi vậy. Ăn uống, đi lại xung quanh 1 chút, rồi về.

2016-07-28 19.31.56

Day 6

Cả ngày hôm nay heen chỉ đi 1 nơi: DisneyLand.

DSC_0269

Giá vé là hkd 539/ngày/người (gần 1,6tr vnd). Nếu mua vé đi 2 ngày, 3 ngày, hay đăng ký thành viên sẽ có lợi hơn nhiều.

Trước đó chồng heen vẫn nói, cô đi Disney Nhật rồi, còn đi Disney HK làm gì cho phí tiền. Heen nói: mỗi nơi mỗi khác chứ. Thì đúng là khác thiệt. Disney HK còn thua Nhật lắm. Nhật đẹp hơn, to hơn, tinh tế hơn, dịch vụ tốt hơn… nói chung là hơn hẳn. Mà thôi, nếu không đi thì làm sao biết nó thế nào chứ. Dù sao thì heen cũng không nghĩ chuyến đi này là uổng tiền.

Nếu ai từng đọc bài heen viết về chuyến đi Nhật thì thấy heen tiếc hùi hụi khi chưa mua được hộp bắp rang ưng ý. Heen mong kỳ này sẽ có dịp mua lại, nhưng tiếc là HK không có bán bắp rang kiểu ấy. Bắp rang chỉ được đựng trong hộp thường thôi😦

2016-07-29 15.15.44

2016-07-29 13.56.02

Sáng giờ chưa ăn gì, đây là bữa ăn đầu tiên trong ngày (heen nhớ nhìn đồng hồ đã là 2h trưa. Vì đông quá nên rất khó khăn để tìm được chỗ ngồi.

2016-07-29 17.36.36

Lúc đi Disney Nhật, vợ chồng heen ko cần tốn tiền mua nước.Uống hết chai nước mang theo, khắp nơi đều có chỗ rót nước miễn phí. Nhưng HK thì ko tốt đến thế. Hôm nay rất nắng nóng, chẳng mấy chốc đã uống hết chai nước 1l mang theo, heen buộc phải mua 1 chai nước mới với giá cắt cổ. Có lẽ là chai nước suối đắt nhất heen từng uống, ~80k VND😦

2016-07-29 19.03.49

Đi dạo, mua đồ, chụp hình, xếp hàng chơi trò chơi… cũng gần hết cả ngày. Chiều tối ngồi chờ cuộc diễu hành. Không biết heen có bỏ lỡ gì nào không mà chỉ thấy được 1 cuộc diễu hành vào buổi tối thôi. Buổi sáng không thấy gì (hay là tại nắng nóng quá nên ko diễu hành lúc sáng?).

F17

Nếu so với diễu hành ở Disney Nhật thì… à mà thôi.

Nãy giờ cứ so sánh, nhưng có 1 thứ heen không thể so được, là màn bắn pháo hoa. Ở Nhật, heen đã bỏ lỡ màn bắn pháo bông. Ở màn này thì heen ko có chụp hình, chỉ quay video, nhưng video thì ko thể up được ở đây. Cũng hoành tráng đấy.

F18

Dù có một số điểm trừ nhất định nhưng hôm nay là một ngày vui vẻ.

Ngày 7

Trước khi thực hiện chuyến đi HK, heen chỉ biết trong thời gian này có diễn ra Hội sách. Đến đây, đọc những tờ thông tin lấy ở sân bay mới biết sau Hội sách vài ngày là Ani-Com & Games HK (viết tắt của anime, comics). Quả là niềm vui bất ngờ! Ani-Com cũng được tổ chức ở HK Exhibition & Convention Center.

DSC_0402

DSC_0526

DSC_0531

Hội anime-comics lớn nhất heen từng được tham gia chỉ là SGTCC ở Singapore, heen đã thấy hội đó lớn lắm rồi, nhưng vẫn chưa là gì so với HK.

DSC_0489

Đến từng tuổi này heen mới sắm được 1 con Hot Toys và quý nó như vàng (số tiền để mua nó mua được nhiều hơn 1 chỉ vàng), mà thấy người HK xếp hàng mua HT đông còn hơn mua hàng siêu thị. Thật đáng ngưỡng mộ. Nhớ từng coi 1 phim HK có Cổ Thiên Lạc đóng, ảnh là khách quen của HT và có cả 1 căn phòng chuyên chứa đồ HT. Heen cũng muốn được như ảnh😥

2016-07-30 14.56.01

Mục đích lớn của chuyến đi là Hội sách nhưng heen đi hội Ani-Com này còn vui hơn hội sách. Hội sách của mấy ngày trước, nói thật là hơi chán, vì ít có sách mà heen hứng thú, cũng ko thấy nhiều sự kiện hoạt động sôi nổi như Ani-Com.

2016-07-30 16.46.36

Đây là món heen ăn trong Ani-Com. Bánh cuốn chưng xì dầu, mình tự xịt thêm tương đậu phộng và tương ngọt. Chỉ có bột không thôi mà rất ngon miệng, ăn hết phần này chỉ có no chứ không ngán. Có lẽ đây là món ngon nhất heen ăn ở HK . Hix. Ẩm thực HK đúng là rất phong phú, nhưng hổm rày chỉ thấy các món heo bò gà là chính. Nhiều khi trong 1 tiệm mấy chục món mà heen ko ăn được món nào cả. Trong số những món hiếm hoi heen ăn được lại không ngon gì.

La lết chán chê ở hội Ani-Com xong, tối đến heen đi ra Mongok. Mongok rất lớn, hôm trước mới đi được một phần nhỏ thôi. Nhưng không có gì đáng kể.

Ngày 8

Chỉ còn 1 ngày ở HK nữa thôi. Hôm nay heen đi Kowloon Walled City Park, Công viên Cửu Long Thành Trại (hoặc Trại Thành, heen thấy có 2 cách đọc). Cách đi: xuống ở Trạm Lok Fu rồi đi bộ tà tà dọc theo Junction Road, chừng 30p là thấy công viên. Khác với những nơi xô bồ từng đi mấy bữa nay, đường ở đây vắng người và xe hơn, không khí cũng trong lành hơn. Hôm nay vẫn nắng nóng nhưng môi trường yên tĩnh trong lành khiến heen cảm thấy rất thoải mái. Dọc đường đi ngang Cổ Miếu Hầu Vương.

2016-07-31 11.59.32-1

Qua khỏi Cổ Miếu, đi thêm chút nữa là tới Cửu Long Thành Trại

2016-07-31 12.05.53

Công viên vào miễn phí. Có nhiều đoàn du khách (TQ) cũng được dẫn tới đây tham quan. Ngoài ra còn nhiều người là dân địa phương, tới đây chạy bộ, đọc sách, tán gẫu, hay chỉ đơn giản là ngồi trầm ngâm suy tư… Sau mấy ngày bon chen nơi đô thị, heen rất thích một nơi nhiều cây xanh và yên tĩnh như ở đây.

DSC_0571DSC_0575

DSC_0583

DSC_0553

Bước vào những căn phòng này, phòng tự động kích hoạt audio kể lại đời sống văn hóa của người dân Thành Trại ngày xưa, kết hợp với hiệu hứng hình ảnh, rất thú vị. Nhưng audio chỉ có tiếng Quảng Đông, vì vậy có ông Tây bước vào rồi lại bước ra vì không hiểu gì.

Đang đi chợt cảm thấy đói bụng, mới nhận ra sáng giờ chưa ăn gì, bèn đi dạo thêm 1 chút nữa thôi, chừng… tiếng mấy hai tiếng rồi đi ra.

Heen vốn định men theo đường cũ để trở về trạm Lok Fu ăn uống, vì ở đó có shopping mall và nhiều tiệm ăn. Nhưng khi ra ngoài thì không biết phương hướng, rồi đi sai hướng… Cuối cùng cũng về được tới trạm Lok Fu, chỉ là đã đi 1 vòng khá to. Nhưng nhờ vậy cũng có những thu hoạch ngoài ý muốn .

2016-07-31 13.58.05

Món heen ăn dọc đường: mì cá viên, giá $24. Bước lèo nhạt thết, đúng là kiểu khẩu vị người Hoa.

Khi về đến trạm Lok Fu đã hơn 3h chiều. Lẽ ra lúc đầu heen định tới Miếu Wong Tai Sin, cách Lok Fu vài trạm thôi. Nhưng thấy đã hơi trễ, vả lại cũng không hứng thú với chùa chiềng lắm, đi cũng được không đi cũng được. Bèn không đi nữa, Ở Lok Fu nghỉ ngơi mua sắm vậy (ở đây heen mua được thêm 4 cuốn tiểu thuyết của Higashino Keigo).

Chán chê với Lok Fu xong, heen quay lại Mongok để mua chút đồ (thứ đồ mà hôm qua muốn mua nhưng không mua, giờ mới tốn thời gian quay lại). Heen không nấn ná lâu ở Mongok. Đến chiều tối heen đã có mặt ở Lan Kwai Fong, vì hôm nay có Beer & Music Fest 2016. Hình như hội này chỉ tổ chức vào 2 ngày cuối tháng 7 mỗi năm, heen lại may mắn có mặt ở HK vào dịp này (trước có Ani-Com, giờ có Beer Fest, nhờ vào tờ brochure lấy ở sân bay heen mới biết thông tin lễ hội này).

2016-07-31 17.55.02

Suốt cả hội thấy nhiều cảnh sát và nhân viên y tế đi tuần, có cả xe cấp cứu chờ sẵn. Vậy là không sợ xảy ra chuyện không hay gì🙂

2016-07-31 18.08.122016-07-31 17.53.41

Người VN nổi tiếng uống nhiều beer, nhưng các thương hiệu beer quanh đi quẩn lại chỉ có vài cái tên (còn bia nhập khẩu thì mắc quá). Các tên tuổi bia ở đây rất nhiều, rất lạ.

2016-07-31 18.19.37

Ở cuối con đường có live music sôi động. Không khí rất hào hứng vui vẻ, đến nỗi heen vốn chỉ muốn đi tham quan thôi không uống đâu, cuối cùng vẫn mua 1 ly để gãi ngứa, à quên, giải khát

2016-07-31 18.27.34

Ly này $40 (~115k), là thứ bia thơm ngon nhất heen từng uống, nhưng cũng là nặng nhất, hình như có tên Black Dragon, ko nhớ rõ. Uống 1 ly này có tác dụng bằng 3 lon bình thường. 1 ly cảm giác lâng đâng, ly thứ 2 chắc hết biết đường về, ly thứ 3 chắc dám xỉu tại chỗ á. Vì vậy heen chỉ uống 1 ly này thôi.

2016-07-31 18.30.23

Ban đầu thơm ngon là thế, nhưng uống hơn phân nửa thì hơi lạnh đã tan hết,bia trở nên đắng nghét và khó uống. Về sau, heen phải cố gắng mới uống hết ly.

Một ly này đúng là mạnh thiệt (không biết bao nhiêu độ cồn) nhưng vẫn chưa đủ để hạ gục heen. Heen vẫn còn tỉnh táo để quyết định ngưng tại đây và về nhà. Không muốn ở lại để chịu sự cám dỗ nữa. Mai bay về VN rồi.

Ngày 9

Hôm nay là ngày về. Heen dậy sớm, soạn hành lý xong xuôi, nhờ khách sạn kêu giùm taxi ra sân bay (ngày đi có thể đi xe điện vì ít đồ, nhưng ngày về nhiều thứ nặng cồng kềnh thì phải đi taxi, chi phí $220).

2016-08-01 12.02.05

Đây là bữa ăn ở sân bay. Món cuối cùng heen ăn ở HK đó, mà vẫn không ngon lành gì😥

49

Bài viết đến đây là hết.

[Phim] Pom Poko (1994)

Bài cũ post lại

Pom-Poko
24/03/2015

Pom Poko

Pom Poko kể về cuộc đấu tranh giành vì sinh tồn của loài tanuki (trong truyện thường dịch là chồn, nhưng tên đúng là lửng chó Nhật Bản). Một nhóm tanuki đang sống vui vẻ vô tư trong khu rừng. Ngày nọ, khu rừng ấy trở thành đất quy hoạch xây dựng khu dân cư. Cuộc sống của loài tanuki bị ảnh hưởng nặng nề. Để tránh sự diệt vong, chúng tìm mọi cách cản trở công trình xây dựng, hóa phép biến hình nhát ma. Vì là loài lương thiện, chúng không hề làm hại con người, chỉ muốn xua đuổi họ để bảo vệ lãnh thổ. Nhưng con người quá đông và hung hãn, mọi sự đấu tranh đều đi vào ngõ cụt. Nội bộ tanuki cũng bắt đầu tan rã. Một số biến hình để hòa nhập vào cuộc sống con người; số khác không biết phép biến hình, đành đi tìm vùng đất khác, chấp nhận số phận nghiệt ngã đang chờ phía trước; một số khác chiến đấu với con người đến hơi thở cuối cùng… Sự bành trướng của con người là điều tất yếu. Tất cả loài khác, để sinh tồn, phải tìm cách hòa nhập loài người. Những ai không làm được, đành bị đào thải.
Bộ phim khiến mình liên tưởng tác giả như một người lớn tuổi đang tiếc nuối về xã hội quá khứ tốt đẹp với những con người thuần hậu chất phát, tiếc nuối về những giá trị truyền trống đang bị xã hội hiện đại xem thường và lãng quên.


Pom Poko có nụ cười tươi vui, nhưng đồng thời, quá nhiều sự chia ly, quá nhiều cái chết, quá nhiều sự tiếc nuối bất lực trước thời đại. Một phim không dành cho trẻ em.

Cá nhân: 8.5/10
IMDB: 7.4/10

 

Ode to Kirihito – Osamu Tezuka

ode-to-kirihito-1669650

Bệnh viện trường đại học M tiếp nhận một ca bệnh lạ khiến tất cả bác sĩ đều bó tay: bệnh nhân mắc bệnh Monmow bị biến thành hình dạng như chó và sẽ chết nếu bệnh cứ tiến triển. Kirihito là bác sĩ trẻ tài năng của bệnh viện M, được viện trưởng Tatsugaura phái đi Doggoddale, nơi xuất phát của bệnh Monmow. Izumi, vị hôn thê của Kirihito cố gắng khuyên anh đừng đi nhưng anh đều bỏ ngoài tai. Kirihito không biết, anh đang thực hiện chuyến đi đến địa ngục và cuộc đời anh sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.

***
So với những tác phẩm đã đọc của ngài Tezuka thì Ode to Kirihito tương đối dễ đọc (mặc dù có nhiều từ y học nên cứ phải tra từ điển kết hợp google suốt). Chưa được sâu sắc lắm, nhưng có thể nói là dễ hiểu, nội dung chỉn chu và ít có điều phi lý như mấy tác phẩm Tezuka khác. Kết thúc là cái kết mở và theo chiều hướng tốt đẹp. Kirihito trải qua bao khó khăn sinh tử, tưởng chừng không chốn dung thân, cuối cùng cũng tìm được một nơi thuộc về mình. Izumi trải qua những mòn mỏi tìm kiếm đợi chờ, cuối cùng đã có thể đến bên anh. Cái kết đẹp và thỏa mãn.

Người Việt có câu “lên voi xuống chó”. Thì đây, Kirihito đã phải xuống chó cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nếu ngoài đời có người lâm vào hoàn cảnh như Kirihito, e là sẽ khắc nghiệt hơn nhiều.

Cuốn này mình đọc sách giấy nên sẽ không post link. Ai muốn đọc thì tự tìm vậy.

[Phim]Trivisa – 樹大招風 (2016)

trivisa

Trivisa – 樹大招風 (2016)

Phim dựa trên câu chuyện có thật của ba tên tội phạm khét tiếng của HK, tên nhân vật được thay đổi đôi chút nhưng ai cũng biết là ai đó. Cheuk Tze-keung (Trần Tiểu Xuân) hành nghề bắt cóc, Yip Kwok-foon (Nhậm Hiền Tề) từ bỏ súng đạn và làm ăn chân chính bằng nghề buôn lâu điện máy. Kwai Ching-hung (Lâm Gia Đống) hành tung phiêu bạt, chuyên trị cướp bóc có vũ trang. Họ làm việc độc lập và chưa từng gặp nhau. Ngày nọ bỗng rộ lên tin đồn cả ba người, Tam Đại Tặc Vương, sẽ cùng hợp tác làm một vố lớn. Chỉ là tin đồn thất thiệt, nhưng nó thôi thúc ba người bắt đầu nghĩ đến chuyện hợp tác.

Là phim về cuộc đời tội phạm và đối đầu chống cảnh sát, mà hầu như không có những màn hành động, truy đuổi hay bắn nhau gì cả. Cũng không có nữ diễn viên. Nhưng nó vẫn là phim hay. Gần đây điện ảnh HK quá thiếu những phim hay, nghiêm túc và có phong cách đến thế. Người ta còn nói phim này phản ánh tình hình chính trị gì đó, nhưng thứ lỗi cho heen ko ở HK nên không nắm bắt được thông điệp chính trị này.

Xem phim, heen thật sự mong chờ Tam Đại Tặc Vương sẽ gặp nhau thật và làm một vố to thật. Nhưng họ không bao giờ được hội tụ. Cái kết của họ, ba người đều bị bắt trước khi kịp gặp nhau, thật sự đáng tiếc. Tiếc nhất là nhân vật của Nhậm Hiền Tề, cool đến thế cơ mà cuối cùng lại phạm sai lầm để rồi đánh mất tương lai. Mà thực tế (trong phim), ngay trong giao lộ của cuộc đời, họ đã từng gặp nhau rồi, đã từng ở chung một chỗ rồi, chỉ là khi đó đã không biết về nhau. Nếu họ bắt tay từ khi ấy, chẳng phải là rất tuyệt sao?

Cá nhân: 7.0/10
Douban: 8.0/10

Khen hay đến thế mà chỉ chấm 7 điểm thôi, vì heen coi phim này với tâm trạng muốn giải trí, chứ không phải thưởng thức nghệ thuật. Mà phim này hay theo hướng nghệ thuật hơn là giải trí.

Namiya Zakkaten no Kiseki (Tạm dịch: Kỳ tích của tiệm tạp hóa Namiya) – Higashino Keigo

Bài này heen viết lâu rồi, mà có vẻ quên post trên wordpress. Vì vậy hôm nay mới post trên đây

***

namiya

Namiya Zakkaten no Kiseki (Tạm dịch: Kỳ tích của tiệm tạp hóa Namiya) – Higashino Keigo

Không biết giới thiệu nội dung thế nào, xin viết đơn giản thế này:Có một căn nhà bỏ hoang ở thị trấn nhỏ- vốn là tiệm tạp hóa Namiya ngày trước. Ngoài bán tạp hóa, chủ tiệm còn nhận tư vấn miễn phí cho tất cả phiền não của mọi người. 33 năm sau khi chủ tiệm qua đời, ba thanh niên sau khi thực hiện vụ trộm đã trốn vào cửa tiệm bỏ hoang này. Điều kỳ diệu xảy ra khi ba người nhận được những lá thư xin tư vấn đến từ quá khứ.

Câu chuyện tuy không phức tạp, nhưng nhờ cách kể chuyện bậc thầy của Keigo với sự đan xen giữa thời gian và không gian, quá khứ và hiện tại, đã biến một câu chuyện tưởng chừng bình thường trở thành điều kỳ diệu. Tác phẩm có nhiều nhân vật tưởng chừng xa lạ và không liên quan nhau, nội dung tưởng chừng rời rạc, thật ra tất cả đều liên kết chặt chẽ với nhau.

Tác giả là bậc thầy, tác phẩm là kỳ tích.

Heen thích nhiều tác phẩm Higashino Keigo, nhưng cuốn sách này mới là đỉnh cao. Heen chỉ biết đến Keigo nhiều nhất qua trinh thám/tội ác, cònNamiya Zakkaten no Kiseki không thuộc thể loại trinh thám, có lẽ chỉ là slice of life pha chút siêu thực mà thôi.

Xin trích dịch vài lời khen dành cho cuốn sách:
– “Tôi mua cuốn sách này để đọc giết thời gian, nhưng càng đọc thì không ngừng rơi nước mắt. Đây quả thật là cuốn tiểu thuyết kỳ diệu”.
-” Đây là một tác phẩm mà tôi muốn con cái tôi sẽ được đọc”

Đúng vậy, Heen cũng có lúc rơi nước mắt, và nếu có con, cũng muốn cho nó đọc cuốn sách này.

Cá nhân: 9.5/10

Homunculus – Yamamoto Hideo

homunculus-8

Homunculus – Yamamoto Hideo

Status: volume 15 – complete

Nakoshi, người đàn ông vô gia cư nhận được lời đề nghị của cậu sinh viên y khoa, Ito, để cậu khoan một cái lỗ ở sọ (trepanation) làm thí nghiệm, đổi lại Nakoshi sẽ nhận được 700,000 yen. Sau trepanation, Nakoshi bắt đầu nhìn thấy các Homoculus (sự biến dạng của hình thể con người). Ito giải thích Homoculus chính là chính là tiềm thức sâu ẩn trong tâm trí và trái tim mỗi người. Đó là một mặt xấu xí khác của mỗi người mà giờ đây chỉ có Nakoshi nhìn thấy được.

Đây là một manga rất phức tạp, thâm sâu và cao siêu. Những gì heen kể trên chỉ là một phần nhỏ ban đầu, về sau câu chuyện phát triển rất khác. Rất nhiều lời nói dối, sự thật sau này bác lại những sự thật đã kể trước đó, việc đào sâu vào bản chất con người và sự biến dạng tâm lý, bộ mặt giả tạo xấu xa của con người, cuộc đào thoát khỏi hiện thực… chung quy là phức tạp và confusing.

Cùng tác giả với Ichi the Killer, nhưng có thể thấy tác giả đã bỏ công sức cho Homunculus nhiều hơn. Vì truyện nói về người vô gia cư, ông đã có khoảng thời gian sống vô gia cư để có thể hiểu được họ. Nhưng heen vẫn thích Ichi hơn vì Ichi mang tính giải trí cao. Còn Homunculus, khá là nặng nề.

Cái kết của Homunculus, quả thật khác xa với tưởng tượng ban đầu. Có thể nói là bi kịch, nhưng với người trong cuộc thì lại là happy ending.

Link: http://kissmanga.com/Manga/Homunculus

Đọc truyện này bằng tiếng Anh mới biết thêm nhiều từ mới thú vị. Ví dụ như từ “trap”, trước giờ vẫn nghĩ nó là cạm bẫy, giờ mới biết nó rất nhiều ngh

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

Tiểu Lý Phi Đao thành tuyệt hưởng - Nhân gian bất kiến Sở Lưu Hương

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Thuan Nguyen

Story of my life

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

Reach for the stars so if you fall, you land on a clound

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

bluemansion86

A fine WordPress.com site

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Nghiên cứu lịch sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

DO something

a thought catalog

quốc trương

Trò chơi làm người