The Thief – Nakamura Fumiori

the thief
Heen đã mua cuốn sách này (tiếng Anh) từ lâu rồi, lâu đến nỗi quên cả sự tồn tại của nó. Mãi đến mấy hôm trước, thấy thông tin về tựa sách Nhật sắp xuất bản tiếng Việt, heen mới sực nhớ: ớ, mình có cuốn này mà. Thế là lấy ra đọc.

Câu chuyện kể về một kẻ móc túi chuyên nghiệp tài năng tình cờ vướng vào một tổ chức bí ẩn và bất đắc dĩ phải thực hiện các nhiệm vụ bí ẩn. Hắn vẫn biết sẽ không thể có cái kết tốt đẹp nhưng không thể thoát ra.

Đây chắc chắn không phải truyện trinh thám, chỉ có thể coi là tâm lý xã hội. Về phần miêu tả tâm lý, đọc trên goodread và Amazon có người khen người chê. Heen thì heen chê đấy, chẳng có gì đặc sắc cả, chỉ thấy tác giả tỏ ra so deep mà thôi. Câu chuyện ngắn nhưng đôi khi cảm thấy nó dài dòng không cần thiết. Nội dung không hay, những gì là bí ẩn ban đầu, đến cuối vẫn là bí ẩn. Chỉ có cái kết mở là để lại ấn tượng tốt.

Cá nhân: 5.8/10

Trước đó heen vẫn cân nhắc có nên post bài này hay không, vì người ta chưa phát hành sách mà mình chê bai như thế có vẻ không tốt lắm. Nhưng rồi vẫn quyết định post. Thứ nhất, đó giờ heen nghĩ sao viết vậy thôi, không có gì phải xoắn. Thứ hai, heen không có tầm ảnh hưởng đến thế. Bộ mình chê vài câu thì người ta sẽ không bán được sách sao?

 

[Movie review] Death Note: Light Up the New World (2016)

Death Note Light Up

Câu chuyện Death Note tiếp diễn 10 năm sau cái chết của Light, Chúa Tể Thần Chết thích thú với cuộc thanh trừng của Kira và quyết định rải thêm Death Note lên nhân gian. Giờ đây tổng cộng có 6 cuốn Death Note. Diễn tiến ngày càng phức tạp và nhiều người chết hơn so với thời đại của Kira. Và hình ảnh của Light Yagami một lần nữa lại tái hiện nhờ sự giúp sức của kẻ xưng là Tân Kira. Đối đầu với Tân Kira là cảnh sát và người kế thừa L.

Heen đi coi phim này với suy nghĩ rằng nó chẳng hay gì đâu, chỉ vì tình yêu Death Note một thời mà đi xem ủng hộ thôi. Có lẽ vì không mong đợi gì, khi xem mới thấy nó khá thế này.

Câu chuyện đầy lỗ hổng và không hợp lý đâu, nhưng bỏ qua tất cả sự bất hợp lý đi, thì nhịp phim nhanh, tình tiết có nhiều chuyển biến, bầu không khí căng thẳng, plot twist khắp nơi… Coi giải trí rất là ok.

Về diễn xuất thì không ai nổi bật cả, và heen đặc biệt không ưa kẻ được gọi là người kế thừa L. Cảm giác hắn muốn bắt chước L nhưng thất bại, kết quả là vừa dở hơi vừa khùng khịa một cách đáng ghét.

Misa cũng có xuất hiện trong phần này, nhưng vai trò hơi thừa thãi. Lúc đầu heen tính chê điểm này, nhưng sau đó, cái kết của Misa… ôi, thật là rung động lòng fan (không muốn spoil ở đây). Có lẽ đây là điều heen thích nhất trong cả phim này. Ngày xưa, heen cũng rất yêu quý Misa, trong manga lẫn phim. Khi ấy, Erika Toda trong vai Misa thật xinh đẹp đáng yêu biết bao. Erika-Misa của 10 năm sau, đã đánh mất nét đẹp ấy rồi. Nếu không nói đây là Erika Toda, chắc heen còn chẳng nhận ra nữa. Nhưng biết làm sao được, 10 năm là khoảng thời gian dài. Đời người có mấy cái 10 năm? 10 năm trước, khi heen lần đầu tiên đi xem phim Death Note ở rạp, khi ấy chẳng phải heen cũng ngây thơ khả ái lắm sao… Cái thời mà heen vẫn chưa là heen của bây giờ. Haidzà…

Có thể phim này sẽ mở ra một loạt franchise Death Note sau này. Nếu có phim mới nữa, thì heen vẫn sẽ xem thôi.

Cá nhân: 7.2/10
IMDB: 6.5/10

Lúc xem phim này, trong rạp chỉ có ba người, và cả ba đều đi một mình. Ba người ngồi cùng 1 số ghế ở 3 hàng song song liên tiếp. Cảnh tượng ấy chắc cũng thật thú vị.

Akai Yubi/赤い指 – Higashino Keigo

Akai Yubi

Trong cuốn sách Keigo heen đang đọc, Akai Yubi (gọi tiếng Nhật cho oách chứ heen chỉ đọc bản tiếng Trung thôi), có câu chuyện rất đáng bức xúc. Chuyện là thế này:

Trong một gia đình có cha mẹ và một trai một gái. Cô gái đã lấy chồng và sống chung với gia đình chồng. Ông con trai là con cả, quá lứa rồi mới được giới thiệu cho một cô cũng bị quá lứa. Hai người quen nhau một năm rồi cưới. Chỉ vì bên nhà gái đòi cưới và “không có lý do để chia tay”.

Hai vợ chồng cưới nhau rồi sống riêng, sinh được đứa con trai. Ông bà nội vui mừng lắm, chồng cũng thỉnh thoảng đưa vợ con về thăm ông bà. Được vài lần viếng thăm như thế, đến lần nọ thì mẹ chồng phàn nàn gì đó, thế là con dâu đùng đùng nổi giận, ôm con đón taxi về luôn, từ đó về sau không chịu về thăm nữa. Ông chồng cũng không dám tự ẵm con đi gặp ông bà vì sợ trái ý vợ, thế là suốt 7-8 ông bà không còn nhìn thấy mặt cháu nữa.

Đến khi ông nội bệnh nặng, bà nội chăm ông rất cực khổ. Mụ vợ cảnh cáo chồng: anh đừng nghĩ tới chuyện rước họ về ở chung, càng không thể bắt tôi chăm sóc cho ông già kia. Rồi thì, ông nội cũng qua đời, chỉ còn bà nội già cả sống một mình. Một thời gian dài, phải đến ngày bà gặp tai nạn, lúc này ông con trai mới quyết tâm phải rước mẹ về sống chung. Mụ vợ lúc đầu không đồng ý, nhưng sau khi được chồng thuyết phục rằng sẽ được kế thừa căn nhà của mẹ, mới chịu dọn về sống chung với mẹ chồng. Nhưng điều kiện vẫn là mụ vẫn không chăm sóc mẹ chồng, thế là cô em gái của chồng phải ngày ngày qua chăm sóc mẹ.

Tại sao lại tồn tại con đàn bà đáng ghét đến thế này! Tuy chỉ là tiểu thuyết nhưng heen tin là có hạng người như thế trên đời. Ít nhất thì heen đã từng gặp. Và, những con người này rồi sẽ gặp báo ứng thôi.

Trở lại trong truyện. Tuy mụ vô tình với cha mẹ chồng nhưng lại vô cùng yêu thương o bế đứa con trai. Kết quả là, cậu ta trở thành một con người còn tệ hại hơn mẹ nó. Mới mười mấy tuổi đã trở thành một kẻ ấu dâm và kẻ giết người. Và, nó giết người xong mà cứ làm như cả thế giới mắc nợ nó vậy, và bà mẹ phải tiếp tục dỗ dành o bế để nó không nổi cơn thịnh nộ. Thiệt là chịu không nổi chứ!

À, heen mới đọc tới đây thôi.

Thông tin bên lề: Akai Yubi, tạm dịch Ngón Tay Màu Đỏ,  nằm trong series Thám tử Kaga và đã có phim năm 2011.

[Movie review] Beauty and the Beast (2017)

beauty and the beast

Mấy hôm nay thấy nhiều bài review về phim này. Nhiều người chê phim nhạt, chê Emma Watson đóng dở, rồi lại khen bản 2014 của Pháp hay hơn… Nhưng heen thấy phim này thật sự rất khá. Phim đẹp lộng lẫy và rất biết cách nắm bắt cảm xúc người xem. Trong bầu không khí ma thuật đầy mộng mơ đầy lãng mạn, khi cần gay cấn có gay cấn, khi cần cảm động có cảm động. Emma Watson không đặc biệt diễn hay, nhưng ngoại hình xinh đẹp cùng khí chất sang trọng đã đủ giúp cô tỏa sáng trong vai Belle.

Beauty and the Beast 2017 của Disney là một giấc mơ tuyệt đẹp mà heen không thấy chỗ nào để chê cả. Khó so sánh nó với phiên bản Pháp, bởi đó là một phiên bản trưởng thành và u ám hơn

Nhưng nói gì thì nói, heen không thích cô Belle của Emma Watson. Nhân vật này khiến heen nghĩ đến bà Bovary trong tiểu thuyết Bà Bovary (lúc xem phim không nhớ ra, giờ mới nhận ra sự trùng hợp khi bà Bovary cũng tên Emma). Cũng là một cô gái thích đọc tiểu thuyết và hay mộng mơ đến những cuộc phiêu lưu tưởng tượng mà tiểu thuyết đem lại, cũng cho rằng mình không hợp với cuộc sống tỉnh lẻ và khác biệt với người xung quanh… Nhưng thế giới của Bà Bovary không hề có ma thuật cũng như Bạch Mã Hoàng Tử. Nếu cô Belle này không sống trong thế giới cổ tích của Disney, e là phải chấp nhận thực tế khắc nghiệt.

Trong phim heen chỉ thích các nhân vật đồ vật/người hầu, và… Gaston. Thông thường heen sẽ ghét nhân vật như Gaston, nhưng có lẽ vì Luke Evans diễn quá tốt và đầy duyên dáng nên… chỉ đơn giản là thích thôi.

Cá nhân: 8.0/10
IMDB: 7.9/10

 

The Bad Seed – William March

the bad seed
Truyện này heen chưa đọc xong, và đã quyết định drop – không đọc nữa.

Nội dung kể về cô bé Rhoda Penmark 8 tuổi đang sống với mẹ, là kiểu mẫu con nhà người ta điển hình: học giỏi, vâng lời, lễ phép, kỷ luật… Rhoda được tất cả người lớn yêu quý và là niềm tự hào của mẹ. Cho đến ngày nọ, câu bạn trong trường từng là đối thủ cạnh tranh của Rhoda đột nhiên bị chết đuối, cùng thái độ bình tĩnh của con đã khiến bà mẹ nghi ngờ. Bà nghĩ lại nhiều chuyện trước đây: con chó mà Rhoda bắt đầu chán nuôi đột nhiên bị té từ trên cao mà chết, bà già hứa tặng sợi dây chuyền cho cô bé sau khi bà chết, và bà nhanh chóng chết thật… Tất cả những chuyện ấy người ta đều cho là tai nạn, nhưng… Người mẹ không dám nói với ai về những khám phá của mình, cho đến khi bà chính mắt nhìn thấy Rhoda lại giết người lần nữa, và quyết định hành động.

Truyện có nội dung hay và lạ, nhưng hành văn theo lối văn học cổ điển, thành ra khó đọc hơn và cảm thấy dài dòng nhàm chán. Kể chuyện không hấp dẫn, tình tiết sắp xếp lộn xộn. Với nội dung như thế, nếu được viết theo một style khác, chắc sẽ hấp dẫn hơn.

Taipei 2017

Trước kia heen không mấy gì hứng thú với du lịch Đài Loan. Ai rủ du lịch ĐL heen đều lắc đầu: không thích. Chỉ là, từ ngày 1/9/2016 mới có thông tin ĐL miễn visa có điều kiện cho công dân Đông Nam Á (có visa Mỹ, Nhật, New Zealand… trong vòng 10 năm. Ai chưa biết thì google thêm). Heen, thứ nhất là vừa đủ đạt được điều kiện ấy, thứ hai là qua đợt đi HK vừa rồi đã ngán chuyện visa, nay thấy có nước ngoài khối ASEAN mà miễn visa thì đi thôi, để khỏi phiền phức chuyện giấy tờ.

Không cần xin visa, nhưng cần đăng ký trước trên mạng để được cấp cho tờ giấy thông hành. Mọi thứ đều thao tác trên mạng, rất dễ dàng nhanh chóng. Trước hết là vào trang này:

https://niaspeedy.immigration.gov.tw/nia_southeast/

Chọn ngôn ngữ, bấm next sẽ xuất hiện hình hướng dẫn các bước cụ thể

capture

Đọc kỹ điều kiện và điền chính xác các thông tin theo yêu cầu. Khi heen submit thì chỉ mất vài giây để được approve, và được gửi cho pdf. In file đó ra giấy là có thể thay thế cho visa.

Còn nếu bạn không được approve thì phải đi xin visa bình thường thôi.

****

Sau đây heen chỉ ghi lại những nơi đã từng đi và cách di chuyển.

1. Từ sân bay Taoyuan đến Taipei

Trong tầm hiểu biết của heen thì có 4 cách để đi từ sân bay Taoyuan về Đài Bắc

  • Taxi: theo thông tin từ google thì giá từ  NT 1000-1200. Đây là phương án tốt nhất nếu bạn giàu có (và nói trước là ĐL không có Uber. Heen tìm hiểu rồi, Uber bị cấm ở ĐL mới đây thôi).
  • HSR: viết tắt của High Speed Rail, nhưng HSR của Taoyuan không nằm ngay sân bay, mà bạn phải đi shuttle bus từ sân bay đến trạm HSR, từ đó mới chuyển tiếp về Taipei.
  • Bus: đây là phương án heen chọn. Từ sân bay đón bus chạy một mạch về đến Taipei Main Station chỉ tốn NT125/người (~100kVND). Từ chỗ lấy hành lý đi ra, cứ đi theo bảng hướng dẫn thì sẽ ra tới trạm bus thôi, không khó khăn gì. Thay vì mua vé xe bus giá 125 thì heen mua luôn thẻ Easy Card để tiện di chuyển sau này.
  • MRT: có thể đi từ Taipei Main Station đến thẳng sân bay Taoyuan (và ngược lại), là cách di chuyển mới nhất mà nhiều trang vẫn chưa cập nhật. Theo thông tin heen đọc được thì phải đến tháng 3 đường line MRT này mới chính thức hoạt động, còn trong tháng 2 mới chạy thử nghiệm thôi. Vì còn lạ nước lạ cái và chưa có ai đề cập đến, heen không muốn có chuyện gì phát sinh nên không chọn cách này.

Rồi thì sau khi tới Taipei Main Station, chuyển tiếp MRT (hoặc taxi) để về khách sạn mình thôi.

2. Ximending 

Ximending nằm ngay ga Ximen, và khách sạn heen ở cũng ngay đây. Là phố đi bộ lớn, khu mua sắm vui chơi nhộn nhịp dành cho du khách và những người trẻ tuổi.

20170217_222750

Nhiều cửa hàng, nhiều tiệm ăn, đồng thời cũng nhiều gánh hàng rong. Đặc biệt là lúc khuya. Nhưng tới một khung giờ cố định (hình như là cỡ 11h) sẽ có anh cảnh sát trẻ măng cưỡi xe tay ga be bé chạy ngang, và hàng rong liền phải dẹp gấp. Mấy hôm liền heen đều thấy cảnh này.

20170225_204610

Món đậu hủ thúi thường thấy trong phim Hong Kong, ở đây bán khá nhiều. Đúng là nó thúi thật, từ xa đã ngửi thấy mùi thúi.

Ximending có nhiều điều hay ho, nhiều món ăn ngon miệng. Nhưng thứ mà heen ấn tượng nhiều nhất, chính là cái tiệm ăn có hình logo con chó, và mỗi chi nhánh đều nuôi 1 chú chó làm thương hiệu sống (heen không biết có nhiều chi nhánh không, nhưng ít nhất thì trong Ximending có 2 tiệm).

20170219_125319

Chú chú xinh đẹp mập mạp, rất hiền lành ngoan ngoãn, mỗi ngày chỉ có nhiệm vụ nằm trước cửa tiệm (hoặc trong tiệm) để hút khách.

20170220_215755

Qua những ngày du lịch ĐL, heen nhận ra người ĐL rất yêu thương chó mèo, đặc biệt là chó. Có những người đẩy chó trên xe đẩy em bé, có người để trong ba lô và vác sau lưng, có người ôm trên tay… Nhiều tiệm bán những chiếc áo chó rất xinh, có cả áo mưa dành cho chó… Là một người vô cùng thích chó, có lẽ đây là điều mà heen yêu quý nhất về ĐL.

À, khu Ximending có địa điểm nổi tiếng tên Hồng Lâu, nhưng lúc heen tới thì nó đang sửa chữa, chỉ còn thấy tấm bạt 3D thôi.

20170221_121556

3. Taipei Zoo

Trạm Taipei Zoo nằm ở cuối đường line màu nâu, vừa ra khỏi trạm có thể đi theo 2 hướng: 1 là Zoo, hai là trạm xe cáp Maokong để lên núi. Trước hết heen chỉ đi Zoo thôi, dự tính vài ngày sau sẽ quay lại lên núi (nhưng thời tiết xấu xe cáp không hoạt động nên heen không có cơ hội đó).

20170219_175035

Khách tham quan có thể mua vé 60 đồng hoặc dùng thẻ Easy Card để vào cổng.

Vừa vào cổng là có Visitor Center, có đầy đủ thông tin bản đồ các thứ tiếng, toilet, 7-Eleven, có cả máy lấy nước miễn phí.

20170219_142538

Khi heen lấy điện thoại chụp tấm hình này, chồng cười nói: cô cứ như nhà quê, thấy gì cũng lạ cũng chụp hình. Thì heen nhà quê thiệt mờ. Quê hương heen ở có nơi nào đặt máy lấy nước miễn phí công cộng như thế này đâu.

Thật ra thì heen vốn không thích đi vườn thú, vì ấn tượng từ nhỏ là những con thú ở đó rất buồn và tội nghiệp. Ngay cả khi ở Singapore mấy năm, vườn thú ở đó nổi tiếng thế mà heen vẫn chưa đi bao giờ. Sở dĩ heen đi Taipei Zoo, vì biết ở đây có con panda (một trong những tâm nguyện lớn nhất của heen là được tận mắt nhìn thấy panda). Nhưng đến đây chỉ thấy chúng toàn nằm ngủ và trốn khỏi tầm mắt của mọi người. Có lẽ những con thú cũng chẳng thoải mái gì khi cứ bị nhìn chằm chằm.

20170219_150039

Đến vườn thú, tuy heen vẫn hào hứng đi xem con này con kia, chụp rất nhiều hình, nhưng ấn tượng từ nhỏ về vườn thú vẫn không thay đổi: những con thú này trông rất buồn.

dsc_0111

dsc_0127

dsc_0154

Nhưng nếu nghĩ theo hướng tích cực thì, điều kiện sống của chúng ở Taipei Zoo này đã tốt hơn rất nhiều so với các vườn thú ở VN rồi.

Trong Zoo cũng có bán đồ ăn thức uống nhưng không đa dạng, hơi đắt và không ngon lắm.

20170219_162725

Hình trên là bánh crepe giá 110 đồng. Phải chờ rất lâu mới mua được, và nhìn hấp dẫn thế thôi chứ chẳng ngon lành gì.

20170219_14420020170219_144421

Trước khi heen kịp tham quan hết cái Zoo thì đã có thông báo hết làm việc và mọi người lần lượt ra về. Heen vẫn chưa kịp nhìn thấy con cọp sư tử nào.

4. Taipei 101

Là du khách lần đầu đến ĐL thì phải đi đến đây, bởi tháp 101 gần như là biểu tượng của ĐL rồi. Từ năm 2004 đến 2009 nó là tòa nhà cao nhất thế giới. Có hẳn trạm MRT (line đỏ) tên Taipei 101 nên rất dễ dàng đi đến đây.

20170218_164719

5 tầng dưới là trung tâm mua sắm, để đi lên cao ngắm nhìn thành phố thì phải mua vé NT600/người (~500k), và thực tế là chỉ có thể tham quan từ tầng 88-91 thôi. Tầng 101 chỉ dành cho khách VIP. Làm sao để trở thành khách VIP thì đây: A Taipei Financial Center Corporation spokesman said that only foreign dignitaries, Hollywood film actors, and high spenders in the Taipei 101 Mall (over NT $1 million in purchases) had been invited to the VIP club (wikipedia)

Chưa biết thì đi cho biết thôi, chứ đi 1 lần rồi cũng không đáng để đi lại lần 2 đâu.

Tốt nhất là đến đây vào buổi chiều và ở lại đến tối, để có thể ngắm thành phố lúc trời sáng và lúc lên đèn

dsc_0051

dsc_0091-pts

Heen luôn gặp khó khắn trong việc chụp hình ánh đèn buổi tối. Chụp 10 tấm chỉ may ra có 1 tấm không bị nhòe.

Bên ngoài tòa nhà 101 còn có những trung tâm mua sắm nhộn nhịp, cũng rất đáng ghé chơi.

5. Chiang-Kai-Shek Memorial Hall (Đài tưởng niệm Tưởng Giới Thạch)

dsc_0025

Nếu ai biết sơ về lịch sử Đài Loan hay sử TQ thời cận đại thì không thể không biết Tưởng Giới Thạch là ai (nếu không biết thật thì google vậy)

Có hẳn trạm MRT tên Chiang-Kai-Shek Memorial Hall ở line xanh dương. Ra khỏi trạm đi bộ vài phút là tới đây. Nhân đây nói thêm một chút. Du lịch Đài Loan không tốt bằng Hong Kong. Đi Hong Kong, mỗi lần ra trạm MRT heen đều thấy bảng chỉ đường rất rõ ràng. Cứ chú ý đi theo bảng chỉ dẫn dọc đường sẽ tới được địa điểm nổi tiếng chỗ đó. ĐL không được như thế. Vì vậy tốt nhất bạn nên trang bị sẵn 4G để đi theo google map. Heen có mua sim 4G bán ở sân bay, giá  NT500 với dung lượng không giới hạn, sử dụng trong vòng 10 ngày. Tốc độ khá nhanh và heen rất hài lòng với lựa chọn này.

Nơi đây rất rộng, rất bề thế

dsc_0026dsc_0029

Trong hình trên, bước lên các bậc thang (tương đương 3 tầng nhà), bên trong là bức tượng bác Tưởng đang ngồi. Heen có chụp hình trong này, nhưng hình hơi xấu nên không post.

6. Sun Yat-Sen Memorial Hall (Đài tưởng niệm Tôn Dật Tiên)

Cũng như câu trên, ai biết sơ về về lịch sử Đài Loan hay sử TQ thời cận đại thì không thể không biết Tôn Trung Sơn (hay Tôn Dật Tiên) là ai. Tuy ĐL và TQ không hợp nhau, nhưng Tôn Trung Sơn là người được cả hai phía tôn làm Quốc Phụ.

Tạm MRT Sun Yat-Sen Memorial Hall cũng nằm trên line xanh dương, cách City Hall 1 trạm.

dsc_0278

Tuy thân là Quốc Phụ và trên danh nghĩa (chắc là) địa vị cao hơn bác Tưởng, nhưng phủ đệ của bác Tôn kém xa bác Tưởng. Nếu chỗ bác Tưởng bề thế mới cáu, thì chỗ bác Tôn chỉ có thể gọi là “giản dị và cổ kính” mà thôi.

dsc_0285

Khu vực bên ngoài cũng rất rộng rãi thoáng mát.

7. National Palace Museum (Bảo tàng Hoàng Cung)

Trước khi Tưởng Giới Thạch rời khỏi Trung Quốc đã hốt các báu vật vô giá trong Hoàng Cung ở Bắc Kinh mang qua Đài Loan. Và heen đọc trên mạng người ta nói rằng những cổ vật ở Đài Loan mới là đồ thật, còn cổ vật trưng bày ở Trung Quốc nay chỉ là đồ giả thôi (heen không  biết thực hư thế nào nhé).

dsc_0216

Không có trạm MRT nào có thể đến thẳng nơi này. Heen đã xuống trạm Jiantan (line đỏ) rồi sau đó đón xe bus 304 (heen không chắc có nhớ đúng số này không) để đến bảo tàng. Đây là trạm cuối của chuyến xe. Nhưng nếu bạn không biết tiếng Trung thì tốt nhất là đến Jiantan (hoặc Shilin) rồi đón taxi đến đây. Vì các thông tin tuyến đường đều là chữ Trung, tài xế cũng không nói tiếng Anh, nếu bạn hoàn toàn không biết tiếng Trung cũng hơi phiền tí.

dsc_0224

Bạn có thể đi lại tự do thoải mái bên ngoài, nhưng để vào bên trong tham quan bảo vật thì phải mua vé NT250, không được mang túi quá to (nếu túi to thì phải gửi đồ), không được ghi hình chuyên dụng (có thể chụp hình bằng điện thoại). Mua vé xong, heen được hỏi có tham gia đoàn hướng dẫn (nói tiếng Trung hoặc Anh) để được nghe giải thích về các câu chuyện gắn liền với báu vật. Tính heen vốn thích tự do khám phá hơn là đi theo sự hướng dẫn của người khác nên từ chối và đi một mình.

20170221_143406

Cổ vật ở đây rất nhiều và đa dạng, kéo dài từ các nền văn minh gì đó (thời này thì heen không rành nên không nhớ tên), từ đời Thương, Xuân Thu Chiến Quốc, cho đến triều đại cuối cùng là nhà Thanh, và cả 1 ít đồ của thời kỳ Dân Quốc. Heen không thật sự yêu thích khảo cổ, nhưng khi ngắm những cổ vật ở đây đã không cảm nhận được thời gian trôi qua. Đi đứng liên tục 4 tiếng đồng hồ mà không cảm thấy mệt mỏi gì. Mãi đến khi nhìn đồng hồ mới giật mình, thôi chết, chồng đang ngồi chờ ở ngoài chắc phải sốt ruột lắm đây (chồng không hứng thú nên không vào, ngồi chờ ở ngoài. Không thì chắc heen đã đi lâu hơn nữa rồi).

20170221_161832

Hình trên là tượng mỹ nữ đời đường. Cái tên này là heen nghe lỏm từ bà hướng dẫn viên của một đoàn tham quan, giải thích rằng vẻ đẹp của phụ nữ đời Đường là phải mập. Có lẽ Dương Quý Phi cũng là mập lắm đây?

20170221_144018

Không biết cục đá này có huyền cơ gì, nhưng thấy mọi người ai cũng lần lượt chạm tay vào, heen cũng chạm thử. Biết đâu sẽ gặp điều may mắn 🙂

20170221_153524-2

Mọi người xếp hàng rất đông để được lần lượt ngắm và chụp hình cây cải này. Heen không biết câu chuyện đằng sau nó là gì, chỉ biết nó xuất xứ đời Thanh mà thôi.

20170221_165434-2

Cái bình thời Ung Chính

20170221_165615-2

Bộ tách trà của Càn Long. Heen thấy trong số những cổ vật ở đây, chỉ có đồ của nhà Thanh là tinh xảo và trong tình trạng tốt nhất.

20170221_170154

Chỉ tốn NT250/người để được ngắm nhìn rất nhiều báu vật ấy, thật sự là rất đáng tiền. Đây là một nơi mà nếu có ghé chơi Đài Bắc lần nữa, heen sẽ quay lại.

8. Shilin Night Market

20170219_190027

Trên line đỏ có trạm Shilin, có thể từ đây đi bộ ra chợ đêm. Nhưng nếu dừng ở trạm Jiantan (trước Shilin một trạm) thì đi ra gần hơn. Lần đầu tiên heen ra đây là tối chủ nhật, đông kinh khủng, chỉ có thể xuôi theo dòng người chứ chẳng coi được gì. Lần sau đi vào ngày thường thì đỡ đông, thoải mái hơn nhiều

20170219_190947

20170221_201822

Nơi đây khá rộng lớn buôn bán nhiều loại sản phẩm. Thỉnh thoảng heen hay nghe người ta nói đi ĐL mua đồ rẻ lắm, nhưng không biết do vật giá gia tăng (đọc trên mạng thấy dân bản địa cũng than phiền bây giờ đồ mắc hơn xưa), hay chỉ đơn giản là heen không đủ trình, mà heen thấy ĐL khá là đắt đỏ. Một cái áo thun tầm thường bán vỉa hè giá hơn 200k VND, một vòng đeo tay bình thường bán trong chợ cũng phải trên 200k (cùng cái dây đó, trong tiệm bán đắt gấp đôi). Bạn bè nói là phải trả giá, nhưng thật sự heen thấy cũng có những người trả giá, và người bán không chịu bán (hỏi giá rồi không mua, người ta cũng không kỳ kèo đòi mình trả giá như mấy chợ bên VN). Có lẽ giá đó là vậy rồi.

20170221_203845

Heen rất thích những đôi với của ĐL, chất lượng thường thường bậc trung thôi nhưng màu sắc mẫu mã đáng yêu. Ngay cả hồi đi Hong Kong cũng không thấy bán những loại vớ xinh đẹp như thế. Tiếc là heen không mang vớ nhiều đến thế nên chỉ mua vài đôi thôi. Giá 1 đôi ở đây là 60 đồng (~45k VND). Các tiệm đều bán giá same same như thế. Nếu mua vỉa hè thì 50 đồng thôi, nhưng mẫu mã đôi khi không phong phú bằng tiệm.

20170221_210232

Ở ĐL đi đâu cũng thấy sản phẩm của Totoro. Mức độ nổi tiếng của Totoro ở ĐL chắc cũng ngang ngửa Doraemon ở VN.

20170221_210414

Heen thích túi con khỉ kia lắm, cũng đắn đo tính mua. Nhưng thật sự mang về VN cũng không biết có thể dùng nó trong chuyện gì, để rồi vứt xó thì cũng uổng. Cuối cùng quyết định không mua. Những chiếc túi dạng này tiệm nào cũng bán đồng giá 100 đồng, cũng không mắc. Chồng trấn an kiểu lừa con nít: sau này còn đi nữa mà, để sau này mua đi 😦

20170219_202337

Ngoài khu buôn bán còn có khu vui chơi, chơi trò chơi trúng thưởng.

20170221_21054220170221_210623

Ngoại trừ Ximending gần khách sạn thì Shilin Night Market là nơi mà vợ chồng heen ghé chơi nhiều nhất.

9. Jiufen

Jiufen (tiếng Việt phiên âm là Cửu Phần) nằm ở vùng núi bên ngoài Đài Bắc. Để đi đến đây, tới Taipei Main Station rồi đón tuyến xe TRA tới Ruifang, rồi đón xe buýt tầm 15 phút để tới Jiufen. Heen sẽ giải thích kỹ hơn ở dưới.

dsc_0176

ĐL có 3 loại xe điện:

  • MRT: di chuyển trong nội thành
  • TRA: viết tắt của Taiwan Railways Administration, tuyến xe chạy từ Bắc đến Nam, có dừng lại ở nhiều district. Giá rẻ hơn HSR nhưng tốc độ chậm.
  • HSR: High Speed Rail, cũng chạy từ Bắc đến Nam nhưng chỉ dừng lại ở những địa điểm lớn. Tốc độ rất nhanh và giá cao.

Đi Ruifang không có HSR, chỉ có thể đi bằng TRA thôi.

20170220_104406

Tới trạm Taipei MainStation, tìm bản hướng dẫn để ra trạm TRA. Bạn có thể mua vé riêng hoặc quẹt thẻ Easy Card (heen đọc đâu đó nói dùng Easy Card sẽ được discount bao nhiêu phần trăm. Heen quên mình đi Ruifang tốn bao nhiêu tiền, chỉ nhớ là rẻ lắm). Vào bên trong và nhìn theo hướng dẫn hiển thị, bạn sẽ biết mình cần đón xe bên nào. Như hình trên thì đi Ruifang là đi theo bên A.

Hành trình tới Ruifang khoảng 1 tiếng đồng hồ.

20170220_115004

20170220_120645

Heen đọc trên mạng người ta có nói đến Ruifang Old Street, nhưng heen không muốn mất thời gian nên không khám phá nơi này.

Vừa ra khỏi trạm TRA Ruifang là thấy ngay trạm xe buýt trước cửa. Trạm này có để chữ Jiufen và hướng mũi tên. Ta không đón xe ở trạm này mà phải băng qua đường, đi theo hướng mũi tênvà đi bộ tầm 3-5 phút, đi qua khỏi sở cảnh sát là có trạm xe buýt, ta đón xe ở đó.

20170220_120843

Mỗi chiếc xe buýt đều có bảng điện tử hiển thị đích đến, và bác tài cũng hỏi lại có phải mình đến Jiufen không. Nếu bác tài không hỏi mà bạn cảm thấy không sure lắm thì khi bước lên xe cứ hỏi bác tài thôi (ko cần biết tiếng Trung, chỉ nói Jiufen, nếu bác tài gật đầu thì ok).

dsc_0170

Khi bác tài la lên Jiufen và mọi người lục tục xuống xe thì bạn biết bạn đã đến nơi.

Nghe nói Jiufen từng là bối cảnh cho Spirited Away – anime đoạt giải Oscar.

dsc_0186

20170220_133115

Nơi đây có khu phố cổ rất tấp nập, dày đặc các cửa hàng buôn bán, chủ yếu là kinh doanh ăn uống và các loại đặc sản Đài Loan cho du khách mua về làm quà.

20170220_123803

Đọc được chữ “đậu phộng cuộn kem”. Đúng là ở ĐL có khá nhiều người Việt. Đặc biệt là hôm đi Jiufen cũng gặp vài nhóm du khách nói tiếng Việt, và mấy chị phục vụ người Việt.

20170220_134206-2

Jiufen là nơi mà heen rất thích. Nếu có đi ĐL lần nữa, heen sẽ quay lại nơi này và ở qua đêm.

Nhưng nói gì thì nói, ở Jiufen chỉ có cảnh núi và khu phố cổ là đáng tiền nhất thôi. Những địa điểm tham quan khác, rất là bèo nhèo.

20170220_145004

Bảo tàng mỏ vàng. Từ xa heen tưởng là tiệm tạp hóa và không thèm để mắt tới, cho đến khi chồng đọc được chữ Museum of Gold Mine.

dsc_0205

Đi bộ rất xa để tới được công viên trong bản đồ, và công viên ấy chẳng có gì cả ngoại trừ cây cột này.

20170220_151913

Chỗ này tên là Tunnel No.5 gì đó, chỉ là đường hầm bé tí như thế, cửa bị khóa lại. Nhưng có lẽ nó có ý nghĩa lịch sử nên có ba cô gái Nhật mặc Kimono chụp hình ở đây. Sau khi chụp xong, họ lại thay đồ ăn mặc hình thường.

dsc_0204

Khi viết đến đây, nhìn lại những tấm hình, mới nhận ra hôm ấy mình đã đi bộ rất xa. Đến chừng 6 giờ tối, khi heen trở ra để đón xe buýt về Taipei thì gặp mưa to, cũng phải ráng cầm dù mà đi thôi. Từ đây có thể về lại trạm Ruifang, hoặc ngồi xe buýt 1 mạch về đến Taipei.

Kế bên Jiufen là Shifen (Thập Phần). Nơi đây có tục thả đèn lồng bay nổi tiếng, có thác nước. Heen rất muốn đến đây, nhưng những ngày sau này thời tiết rất xấu, xem dự báo thời tiết thì Shifen mưa suốt ngày (dự báo thời tiết của nước ngoài chính xác lắm), nên đã không đến đây. Đi Shifen cũng giống như Jiufen, là đón TRA tới Ruifang, thay vì ra ngoài đón xe buýt thì đổi tuyến khác tới Shifen. Tại heen chưa đi nên không hướng dẫn chi tiết được.

10. Lin Family Garden and Mansion

Đây là ngôi nhà cổ của dòng họ Lâm. Họ từng là gia tộc giàu có nhất ĐL, và cho đến nay, gia tộc này vẫn còn tồn tại và nằm trong top 20 những người giàu nhất ĐL.

Cách đi: ra khỏi trạm MRT Fuzhong (line xanh dương) rồi đi bộ theo google map chừng 20-30 phút thì tới đây. Cửa vào miễn phí.

Hôm đó trời mưa tầm tã. Trên đường chồng cứ không vui và tỏ ý không muốn tới đây (chồng ghét mưa ướt), nhưng heen vẫn cứng đầu nhất quyết đến cho bằng được. Thế nhưng, đến nơi mới biết phần lớn tòa nhà đã được rào lại để xây dựng và bảo trì. Khách tham quan chỉ có thể đi lại trong phạm vi nho nhỏ. Chuyện này cứ như tát nước lạnh vào mặt heen vậy.

dsc_0229

Dù vậy, heen vẫn ráng cầm dù cầm cầm máy chụp hình một mình đi chụp cảnh. Chồng nghỉ ngơi trong đình (chồng ghét trời mưa lắm).

dsc_0244

dsc_0262

Tuy chỉ tham quan được một tí, nhưng heen rất thích cảnh vật ở đây.

11. Tamsui

Là một quận ven sông của Đài Bắc, nằm ở cuối đường MRT line đỏ. Từ Taipei Main Station đi tới trạm Tamsui mất gần 1 tiếng đồng hồ.

Điều đáng tiếc là khi bữa nay vẫn là một ngày mưa to gió lớn

DSC_0321-2

Không thể đi bộ dọc ven sông, đành trú tạm vào trung tâm mua sắm gần đó. Tại đây bắt gặp 1 đoàn du lịch VN, chắc họ cũng vào trú mưa.

20170224_131209-2

Bên hông trung tâm là dãy phố buôn bán (có lẽ nó chính là Tamsui Old Street), có lẽ vì trời mưa lại chưa phải cuối tuần nên không thấy được sự nhộn nhịp ở đây,

20170224_164828

12. Eslite Xinyi

Đây là trung tâm mua sắm gần trạm Taipei City Hall. Sở dĩ heen giới thiệu ở đây, vì nó có tiệm sách được giới thiệu là lớn nhất Đài Loan.

Nhà sách gồm mấy tầng và rất rộng lớn. Heen tới đây hai lần. Lần đầu là ngày thường, khá vắng vẻ. Lần hai là cuối tuần, đông đúc hẳn.

20170225_15164620170225_151721

Có thể bắt gặp TTMS mang tên Eslite ở nhiều nơi, và trong đó thường có nhà sách. Eslite Bookstore là một trong những thương hiệu nhà sách lớn nhất Đài Loan.

Lưu ý khi mua ở sách ở Eslite, nếu bạn trình passport nước ngoài sẽ được chiết khấu 5% cho hóa đơn trên NT1000 (~740k), còn hóa đơn trên NT3000 (~2tr2) thì được miễn thuế.

13. Kinokuniya

Lẽ ra sau khi đi Xinyi heen đã thỏa mãn rồi, không có nhu cầu đi Kinokuniya nữa, nhưng được chồng khuyến khích, “thì đi đi, có mấy khi tới ĐL đâu”, thế nên đành đi luôn vậy.

Xuống trạm Nanjing Fuxing, đi bộ chừng 15-20 phút tới Breeze Center. Kinokuniya nằm trên tầng 5.

20170225_171521

Điểm khác biệt lớn của Kinokuniya so với Eslite, là Kinokuniya có nhiều sách tiếng Nhật hơn và khu manga rộng lớn. Heen không biết các khu vực khác của ĐL thế nào, riêng ở Đài Bắc, khá nhiều người biết tiếng Nhật. Cả ông chú dọn bàn tiệm chè cũng biết tiếng Nhật  (có thể ổng chính là người Nhật), rồi hôm heen đi Taipei 101, thấy người bán vé skydeck nói cả tiếng Anh Trung Nhật một cách thành thạo. Thật là bá đạo. Việc thông thạo nhiều ngôn ngữ quả thật là rất ngầu.

20170225_17381420170225_17402020170225_175259

14. Từ Tapei đi sân bay Taoyuan

Có bao nhiêu cách từ sân bay đi vào (đã viết ở trên) thì cũng nhiêu đó cách đi ra sân bay. Heen vẫn chọn đi xe buýt.

20170226_120900

20170226_115352

Đi tìm cổng East 3, nhìn ra thấy chiếc tàu hỏa trưng kiểng như hình trên, ngay đó là quầy bán vé xe buýt đi sân bay Taoyuan (có thể dùng Easy Card thay cho mua vé). Đón xe buýt ở ngay kế bên.

20170226_131628

Hai vợ chồng xách nhiều hành lý đi từ khách sạn ra MRT Ximen rồi tìm ra chỗ đón xe buýt sân bay. Quãng đường không dài nhưng hành lý nặng cồng kềnh nên quả thật rất là phê ạ.

Bài viết đến đây là hết.

The Middle Of Things – J.S.Fletcher

the-middle-of-things

Richard Viner, một gentleman trẻ tuổi sống chung với bà dì đơn thân và mê tiểu thuyết trinh thám, cô Penkridge. Đêm nọ, sau khi tranh luận với cô Penkridge về tính thực tế của tiểu thuyết trinh thám trong cuộc sống, Viner đi dạo và phát hiện xác chết trong hẻm tối, chính là ông John Ashton, người hàng xóm mới dọn đến không lâu. Cảnh sát nhanh chóng vào cuộc và bắt được hung thủ. Người bị bắt là người quen của Viner và trực giác của anh mách bảo đây không phải là hung thủ thật sự. Cùng với luật sư của Ashton, Viner bắt tay vào điều tra vụ việc, mà trước hết phải làm sáng tỏ thân phận ông Ashton, vì không ai biết ông ấy là ai, kể cả cô cháu gái cùng bà quản gia đang sống chung nhà với Ashton.

Đây là trinh thám cổ điển với những tình tiết rất là cổ điển, ví dụ như thanh tra cảnh sát ăn hại và bà già suốt ngày ở nhà nhưng lại sáng suốt hơn người. Nhân lực chủ chốt trong điều tra vụ án và giải đáp bí ẩn lại là những kẻ tay ngang như Viner và vài luật sư. Và điều tra cách nào? Đăng báo về vụ giết người, kêu gọi những ai biết gì về nạn nhân hãy tìm đến chúng tôi. Thế là các nhân chứng quan trọng, rất thực thà và tốt bụng, cứ lần lượt liên hệ và mang theo các dữ kiện quan trọng. Viner cùng đồng bọn (thứ lỗi cho heen dùng từ này) cứ ở nhà mà sắp xếp lại các dữ kiện ấy mà ra được cả câu chuyện, và “ừ, tôi tin đây chính là sự thật”, hay “trực giác của tôi mách bảo thế”. Hay là đi vào phòng sách để tìm kiếm thứ quan trọng gì đó (nhưng không biết thứ gì), tìm không ra, người ta lên tiếng: tôi tin chắc trong phòng này chắc chắn phải chứa đựng cái gì đó mà chúng ta chưa tìm ra. Và y như rằng, sau đó liền tìm ra thứ quan trọng ấy. Những tình tiết như thế, thực là không còn hợp thời đối với hiện nay nữa.

Mặc dù những tình tiết heen kể trên, nó chuối thật, và đôi lúc mạch truyện có hơi chững lại, có những chuyện cứ kể đi kể lại, nhưng heen không chê truyện dở. Nó vẫn có sự lôi cuốn nhất định. Từ một ông Ashton không ai biết gì về quá khứ và thân phận, tác giả từng bước làm sáng tỏ và mở rộng câu chuyện. Cái kết không bất ngờ. Heen chỉ bất ngờ khi gần kết lại xảy ra những tình tiết mới, hoàn toàn có thể đẩy lui các suy đoán ban đầu. Nhưng tiếc là tác giả chỉ đang đánh lạc hướng. Rốt cuộc, vẫn là một cái kết đẹp và không bất ngờ.

Cô Penkridge cứ như cao nhân ẩn danh, chân nhân bất lộ tướng vậy. Vài chap đầu xuất hiện để cho vài lời khuyên nho nhỏ, sau đó mấy chục chap không xuất hiện nữa (nếu có chỉ thoáng qua), vài chap cuối lại nhờ bà ra tay mà bắt được hung thủ.

Truyện không tệ, nhưng nếu đã quen với trinh thám hiện đại (giống heen) mà quay lại đọc truyện này sẽ thấy nó giả tạo. Còn ai thích trinh thám cổ điển như Sherlock Holmes, Agatha Christie thì trình suy luận của cuốn này còn kém lắm. Nhiều yếu tố may mắn, mọi thứ cứ như có sẵn và tập hợp lại thôi, không suy luận cao siêu gì.

Cá nhân: 5.5/10

[Movie review] Journey to the West: The Demons Strike Back /Tây Du: Phục Yêu (2017)

Demons strike back 2017.jpg

28-01-2017

Journey to the West: The Demons Strike Back /Tây Du: Phục Yêu (2017)

Đạo diễn: Từ Khắc
Biên kịch & Nhà sản xuất: CHÂU TINH TRÌ

Kế thừa câu chuyện của phần trước (Hàng Ma) thì Phục Yêu tiếp tục kể về hành trình của Đường Tăng cùng ba con yêu quái, à quên, ba đồ đệ trên đường thỉnh kinh. Các đồ đệ, nhất là Ngộ Không lúc nào cũng tỏ ra bất phục và bất hợp tác, chỉ có bài ca của vòng kim cô (coi phim bạn sẽ hiểu heen nói bài ca gì) và chiêu Như Lai Thần Chưởng của Đường Tăng mới có thể buộc hắn phải nhịn nhục. Nhưng chuyện gì xảy ra khi thầy bị khan tiếng không hát được và Như Lai Thần Chưởng hóa ra chỉ là đồ dỏm? Dọc đường tới Tây Thiên, ngoài việc đối phó với nhiều yêu tinh mạnh yếu các thứ, lại phải biểu diễn tạp kỹ dọc đường để kiếm thêm chút kinh phí, thực là khó khăn muôn phần!

Dù phim không phải do Châu Tình Trì đạo diễn nhưng heen vẫn thấy nó mang rất đậm dấu ấn của anh. Các tình huống hài, lời thoại, hoàn toàn là của Châu Tinh Trì không thể lẫn vào đâu. (Và heen coi quá ít phim của Từ Khắc để có thể nhận ra được dấu ấn của ông). Nếu so sánh ba phim gần nhất của anh, trong Hàng Ma, câu chuyện hay nhưng có phần hắc ám và không thoải mái (Ngộ Không, Sa Tăng, Bát Giới đều giết nhiều người vô tội), tình huống hài chỉ kéo dài nửa đầu phim; Mỹ Nhân Ngư là một phim rất cân bằng (hài hước, lãng mạn, hành động, bảo vệ môi trường); còn Phục Yêu, câu chuyện tổng thể rất bình thường, nhưng nhiều tình tiết nhỏ nhỏ lại rất khéo léo và vui nhộn. Cái hài chắc phải kéo dài đến 2/3 của phim, sau đó cao trào cảm xúc và cảnh hành động khúc cuối quả thật rất đáng đồng tiền bát gạo.

Điểm sáng nhất của phim này chính là Đường Tăng. Ngoài lợi thế đẹp trai, lối diễn tự nhiên, anh gây hài một cách rất tỉnh. Mặc dù chưa bao giờ làm điều xấu nhưng người xem lại thấy được anh ta chẳng tốt lành gì. Đó giờ đã xem rất nhiều phiên bản Tây Du Ký, heen thường không thích hoặc ghét Đường Tăng. Chỉ có bác La Gia Anh (Đại Thoại Tây Du) là heen thích nhất. Một Tăng nói nhiều,bỉ ổi, đáng ghét nhưng lại không biết mình đáng ghét. Và đây là Tăng thứ hai heen thích nữa. Anh ta tên Ngô Diệc Phàm nhỉ, heen sẽ ghi nhớ tên này.

Thôi, không biết viết gì nữa. Mọi người đi xem phim này nhé. Rất đáng đồng tiền bát gạo. Nếu xem xong mà cảm thấy yêu thích bộ phim thì bạn nên cố gắng chờ xem nốt after credits nhé. Vì thánh Tinh sẽ xuất hiện trên màn ảnh rộng và nói đây không phải phim bom tấn nên không có after credits

Cá nhân: 9.0/10 (điểm này là có phần overrate, nhưng chịu thôi, heen là fan mà. Không chấm cho 10/10 là khách quan lắm rồi).

Salvation of a Saint – Higashino Keigo

salvation-of-a-saint
Yoshitaka Mashiba là doanh nhân thành đạt giàu có, bỗng chết vì bị đầu độc. Cảnh sát nhanh chóng xác định 2 nghi phạm: cô tình nhân Hiromi và người vợ xinh đẹp Ayane. Nhưng Hiromi không hề có động cơ gây án, trong khi Ayane hoàn toàn có động cơ, nhưng cô gây án cách nào khi thời điểm xảy ra án mạng, cô đang ở một nơi xa xôi với bằng chứng ngoại phạm vững chắc? Một vụ án hóc búa khiến cảnh sát đi từ ngõ cụt này đến ngõ cụt khác. Và chính Yukawa, người được mệnh danh Thám tử Galileo, cũng phải thừa nhận đây là tội ác hoàn hảo – perfect crime. Càng rắc rối hơn khi thanh tra Kusanagi nảy sinh tình cảm đặc biệt với Ayane. Liệu tình cảm có làm mờ lý trí vị thanh tra kỳ cựu này?

***
Tác phẩm thuộc dạng trinh thám suy luận nhưng người đọc đã biết trước hung thủ. Vấn đề của cả cuốn sách là cách gây án, cách che giấu tội ác và động cơ thật sự. Thoạt nhìn, tưởng chừng người chồng bị giết vì sự phản bội trong tình yêu, nhưng câu chuyện đằng sau không đơn giản thế… Người bị giết không hẳn là người bị hại, hung thủ với kế hoạch giết người tỉ mỉ hoàn hảo cũng không hẳn là kẻ thâm độc. Tác giả chỉ giữ vai trò người kể chuyện chứ không phán xét ai đúng ai sai, bởi chuyện đúng sai là tùy quan điểm mỗi người. Chỉ một điều chắc chắn, gieo gió ắt phải gặp bão, phạm tội ác thì phải bị trừng trị.

Cái kết của truyện khiến heen nghĩ đến câu “Nhân quả thường đến muộn khiến cho nhiều người lầm tưởng rằng đời không có báo ứng”.

Nếu ai thích Phía sau nghi can X hẳn sẽ thích cuốn này thôi.

Salvation of a Saint, tạm dịch Sự cứu rỗi của Thánh Nữ.

Cá nhân heen đánh giá cuốn này 7.8/10. Bản thân heen tự biết mình là người đọc khó tính nên nghĩ điểm này là khá lắm rồi.

Băng – Bernard Minier

bang

Hơi lười với lại không có nhã hứng nên chỉ viết vài gạch đầu dòng sơ sài thôi.

– Ban đầu dài dòng và chán kinh khủng.

– Sau khoảng 200 trang đầu câu chuyện bắt đầu hay hơn. Về sau càng lúc càng hay.

– Heen đánh giá cao cách đánh lạc hướng của tác giả, cùng những suy luận logic của thanh tra Servaz. Nhưng cái sự thật đằng sau đó lại khiên cưỡng và không thuyết phục.

– Cả cuốn sách dài là thế, nhiều đoạn miêu tả chi tiết tỉ mỉ vượt mức cần thiết, nhưng cái kết lại nhanh chóng và có phần mơ hồ.

– Truyện thiên về điều tra suy luận phá án mà khúc cuối lại hành động bắn nhau cháy nổ như phim chứ!

Cá nhân: 7.3/10

Xuy Hoa Tiểu Trúc -

Ngủ thật say trong thế giới ... Bướm ... Bay | Sleeping in the World of the Flying Buterfly

~Silver Wings~

When the world is just you and me

Tùy Phong

Tiểu Lý Phi Đao thành tuyệt hưởng - Nhân gian bất kiến Sở Lưu Hương

My Heidi

All around me

Poly's Blog

Đời có ba thứ sướng: Xem Phim, Ngắm Hoa & Bắt Bướm

Thuan Nguyen

Story of my life

Blue

Forever Young and Wild | To live is to read, to watch, to write, to travel and to learn

không gian đa chiều của [Z]

những câu chuyện của [Z], và thế giới xung quanh

Indie Glory's Blog

Independence in my mind. Freedom in my way of life.

Mùa gió ^_^

The price of discipline is always less than the pain of regret

Heo Mê Phim

Tôi lục lọi trong vô vàn giá trị của đám đông để tìm ra vài thứ cho riêng mình

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

HOÀNG HẢI ANH blog

Welcome to my life.....

Sơn Phước

Blog của Sơn Phước

Nghiên cứu lịch sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

DO something

a thought catalog

quốc trương

Trò chơi làm người