Tokyo Hoàng Đạo Kỳ Án

Tokyo0001

Phát hành: IBM

Xuất bản: nxb Văn Học

Số trang: 360

Giá bìa: 90.000

Câu chuyện được mở đầu với bản ghi chép của Heikichi, một họa sĩ gia cảnh khá giả và tính tình cô độc. Sau nhiều năm nghiên cứu chiêm tinh và giả kim thuật, ông sẽ tạo ra một cơ thể phụ nữ hoàn hảo bằng cách ghép các bộ phận đẹp nhất với nhau. Để làm được điều này, ông sẽ giết hết sáu người phụ nữ trong nhà, gồm con gái và cháu gái. Sau khi giết họ, ông sẽ các rời các bộ phận cơ thể, phần đẹp nhất được giữ lại, các phần còn lại sẽ được chôn theo sơ đồ cung hoàng đạo. Nhưng trước khi ông thực hiện kế hoạch này, trước khi ông kịp giết sáu người phụ nữ trong nhà, chính ông đã bị giết. Sau đó, những người phụ nữ ấy cũng bị giết và các bộ phận cũng bị cắt rời và chôn đúng như bản ghi chép của Heikichi. Mấy mươi năm sau, hung thủ vẫn chưa được tìm ra, và người ta vụ án này là Hoàng Đạo kỳ án.

Mấy mươi năm sau, có hai thám tử nghiệp dư cũng hứng thú với vụ án này. Với những bằng chứng mới họ vừa có được, họ đi tìm lời giải cho vụ án chấn động này.

****

Nếu ai thích thể loại trinh thám kiểu Conan hay Sherlock Holmes, tức là ngồi một chỗ suy luận, lập ra từng giả thiết rồi sau đó bác bỏ những giả thiết đó bởi sự bất hợp lý, rồi lại tiếp tục suy luận và giả thiết… thì có thể sẽ thích tác phẩm này. Còn Heen, Heen không thích Conan và Sherlock Holmes (có đọc hết Holmes, nhưng không thực sự thích), càng không hứng thú với chiêm tinh và cung hoàng đạo, nên Heen không thích tác phẩm này. Heen thích tâm lý tội tác cơ (kiểu Kokuhaku, Out, Villian…)

Nói tóm lại tác phẩm này không dở, đơn giản là Heen không thích. Thế thôi.

Mở đầu câu chuyện vô cùng ấn tượng, vụ án tưởng chừng như rất nan giải, nhưng cuối cùng, hóa ra mọi chuyện cũng khá đơn giản.

Truyện tranh Naruto liệu có còn câu giờ?

Chúng ta hãy cùng phân tích và dự đoán các diễn biến tiếp theo của bộ truyện tranh Naruto.

Naruto là một bộ truyện tranh hiện đang được ưa thích tại nhật cũng như trên toàn thế giới. Tuy nhiên, nhiều ý kiến hiện đang cho rằng, về mặt hấp dẫn người đọc thì Naruto đang tỏ ra thua kém so với đối thủ cạnh tranh một thời của mình là One Piece, nhưng xét về mặt được quan tâm chú ý và “soi mói” thì Naruto lại đang vượt trội hơn One Piece rất nhiều.

Sở dĩ bộ truyện tranh này được quan tâm nhiều hơn cả One Piece đó là bởi vì nội dung truyện đang dần đi vào một cái vòng luẩn quẩn khiến các fan hâm mộ phải kêu than không ít. Cụ thể, trong chapter 659 mới được cho ra mắt khán giả trong tuần qua, chúng ta thấy được một vài sự vô lý trong cốt truyện cũng như những dấu hiệu về sự câu giờ trong tương lai của Naruto như sau.
 
1, Sự “bá đạo” quá mức của Madara
Điểm đầu tiên mà chúng ta nhận thấy ở chương này đó chính là sự “bá đạo” quá mức cần thiết của Madara. Như chúng ta đã biết, Naruto và binh đoàn Ninja đã phải chiến đấu liên tục, từ việc phải chia nhau chống chọi với những Hokage, những ninja huyền thoại cho đến đấu với Obito và gần như không thể thắng được hắn. Cuối cùng, do được “buff niềm tin” cùng sử dụng tuyệt chiêu “thông não” mới hạ được hắn. Như vậy, theo đúng logic, nhóm của Naruto đã phải cực kì đuối sức và khó chiến đấu lại với “con trùm cuối” mạnh hơn cả Obito như Madara.
Truyện tranh Naruto liệu có còn câu giờ? 1

Trái lại với nhóm Naruto, Madara lại tỏ ra cực kì sung sức, hắn đã được hồi sinh, do đó có thể sử dụng 100% sức mạnh của mình. Thêm vào đó, lại có được mắt phải của Obito và đang chờ Hắc Zetsu cầm mắt trái của Obito về là hắn sẽ hoàn thiện sức mạnh. Thế nhưng, mới chỉ có một mắt phải mà hắn đã đánh văng và trói toàn bộ vĩ thú chỉ với một cú … nháy mắt. Điều này cho chúng ta thấy rằng, Madara quả thực đã quá “bá đạo” và dường như không phải là kẻ thù mà nhóm của Naruto có thể đối đầu.
Truyện tranh Naruto liệu có còn câu giờ? 2

Việc hơi quá tay khi “buff” sức mạnh cho Madara như vậy khiến cho cốt truyện của Naruto dễ bị đi vào thế bí bởi dường như không thể có một cơ hội nào cho nhóm Naruto chiến thắng được kẻ thù quá mạnh như Madara trong tình trạng yếu đuối như lúc này. Và một khi bị lâm vào thế bí như vậy, tác giả chắc chắn sẽ lại phải sử dụng đến sức mạnh “buff niềm tin” và tuyệt chiêu “thông não” để giúp Naruto hạ được Madara. Tuy nhiên, việc sử dụng hai “tuyệt chiêu” đó vào lúc này quả thực là một điều cực kì dại dột, nhất là khi độc giả vừa kêu ca về chúng trong màn chiến đấu với Obito ở những chương trước đó.
2, Obito liệu có sống quá dai?
Một điểm đáng chú ý tiếp theo đó là về cảnh Obito giằng co với Hắc Zetsu để bảo về mắt trái của mình. Như chúng ta đã biết, Madara đã có được mắt phải và đã trở nên vô cùng mạnh chỉ với con mắt này, do đó nếu để Hắc Zetsu chiếm được con mắt thứ hai này và giao cho Madara thì có lẽ bộ truyện tranh Naruto của chúng ta sẽ có được một kết thúc sớm.
Truyện tranh Naruto liệu có còn câu giờ? 3

Như vậy, ngoài cuộc chiến với Madara thì cuộc chiến đấu nhỏ với Hắc Zetsu để bảo vệ con mắt còn lại của Obito cũng là điểm sáng đáng chú ý trong các chương truyện tiếp theo. Tuy nhiên, trong chapter 659 này, chúng ta thấy được rằng, Obito dường như đã sống quá … dai, hấp hối quá lâu mặc dù bản thân đã đổi mạng sống để thực hiện thuật hồi sinh một cách vô tình cho Madara.
Truyện tranh Naruto liệu có còn câu giờ? 4

Thêm vào đó, sự vô lý tiếp theo đó là ở câu dụ khị khá trẻ con của Obito khi anh ta dụ Hắc Zetsu hãy ra ngoài, chờ anh ta chết rồi lấy mắt dù biết rằng chỉ cần Hắc Zetsu ra ngoài, Kakashi sẽ lập tức xử hắn.
3, Sợi xích và những màn kéo co
Điểm đáng chú ý cuối cùng và cũng là dấu hiệu báo trước sự câu giờ của tác giả trong chương sau đó là việc lại tiếp tục có một màn kéo co giữa “boss”, ở đây là Madara với các vĩ thú. Cảnh này gợi cho chúng ta nhớ lại về tình tiết Naruto cùng các ninja “hò” nhau cùng kéo co để lôi hết chín vĩ thú ra khỏi người Obito.
Truyện tranh Naruto liệu có còn câu giờ? 5

Giờ đây, tất cả lại phải “hò” nhau cùng hợp sức kéo các vĩ thú lại để khỏi bị Madara hút vào cơ thể và sử dụng như Obito lúc trước. Có lẽ, trong chương tiếp theo, chúng ta sẽ lại được chứng kiến một màn “kéo co” kết hợp với “hàn huyên tâm sự” của các nhân vật.
Nguồn: http://gamek.vn/manga-film/truyen-tranh-naruto-lieu-co-con-cau-gio-2013122210094659.chn

Bakuman – Giấc mơ họa sĩ truyện tranh

BAKUMAN0001

Số tập: 20

Giá bìa: 16.000/cuốn

Bản quyền tiếng Việt thuộc về nxb Kim Đồng 2010

Nguyên tác: Tsugumi Ohba

Họa sĩ: Takeshi Obata

Đây là hai tác giả nổi tiếng đã tạo nên siêu phẩm Death Note

Bakuman kể về hai học sinh trung học, Takagi và Mashiro mơ ước trở thành mangaka (tác giả manga) nổi tiếng. Takagi có tài viết truyện và Mashiro có khiếu vẽ. Hai người cùng hợp tác, lấy bút danh Ashirogi Muto  sáng tác cho tạp chí manga lớn nhất, Shounen Jump. Hattori, biên tập viên của Jump đã nhận ra tài năng tiềm ẩn của hai người ngay khi đọc bản thảo do hai người gửi đến. Dù vậy, tại thời điểm đó, con đường đi tới thành công của Ashirogi Muto còn rất xa.

Suốt những tập còn lại kể về hành trình của Ashirogi Muto trên con đường trở thành mangaka số 1 trên tạp chí Jump. Con đường ấy không dễ dàng chút nào. Cả hai làm việc không ngừng nghỉ, hy sinh thời gian cá nhân, cạnh tranh với nhiều đối thủ cũng là những tác giả tài năng và nhiệt huyết như hai cậu. Nếu coi nghề mangaka là một canh bạc (vì ở Nhật, nghề này cạnh tranh rất khốc liệt), thì họ đã đặt tất cả: tuổi trẻ, tương lai, tình yêu, hạnh phúc… tất cả show hand trong canh bạc này. Họ đạt được thành công một cách khó khăn (đương nhiên họ thành công, vì là nhân vật chính), nhưng bên cạnh họ, còn biết bao nhiêu tác giả khác đã thua trong canh bạc này? Mất tuổi thanh xuân, mất hy vọng vào tương lai, không có tác phẩm để đời, không có ý tưởng mới, chỉ có thể sáng tác những manga nhạt nhẽo sống lai rai qua ngày. Đó là gương của một mangaka thất bại. Vì vậy mà ngay lúc đầu, khi biết Takagi và Mashiro muốn trở thành mangaka, họ đã vấp phải nhiều phản đối. Takagi học giỏi, không cần cố gắng nhiều vẫn đứng nhất khối, tương lai đầy hứa hẹn. Cô bạn Iwase thầm yêu đồng thời coi cậu là đối thủ cạnh tranh, đã phản ứng gay gắt khi biết hướng đi của Takagi (nhưng Takagi đâu để tâm, vì Iwase không phải người cậu yêu). Còn Mashiro bị mẹ phản đối, bởi chú của Mashiro cũng là mangaka, một mangaka có tác phẩm để đời, nhưng dần cạn kiệt ý tưởng và chết trong khi sáng tác manga. Bất chấp mọi định kiến và phản đối, họ bắt đầu sáng tác và có tác phẩm đăng trên Jump khi mới 15 tuổi.

Đó là thành công bước đầu. Nhưng nếu thành công nhỏ bé đó khiến Ashirogi Muto hài lòng thì Ashirogi Muto không xứng đáng trở thành mangaka số một nữa. Bởi truyện của họ chỉ là 1 truyện ngắn, trong khi đó, có 1 thiên tài 16 tuổi khác, Nizuma, đã được phát hành dài kỳ trên Jump. Để trở thành mangaka số 1, trước hết, họ phải vượt qua đối thủ lớn này. Mà trước khi vượt qua được đối thủ này, họ phải không ngừng cạnh tranh với các tác giả khác như Fukada, Hiramaru, Aoki… Tất cả những người này, họ vừa là đối thủ, vừa là những người bạn không thể thiếu của Ashirogi Muto.

Không chỉ cạnh tranh trong nội bộ Jump, hai người còn chịu những áp lực bên ngoài. Đó là tiếng nói của những bậc phụ huynh, hoặc những người không đọc manga mà luôn nhìn manga với ánh mắt kỳ thị, khinh miệt. Không ít lần nảy ra cuộc tranh cãi: manga có phải thứ giải trí rẻ tiền không? Đọc manga có khiến trẻ em ngu ngốc hơn không? Trẻ em bắt chước manga, có phải lỗi của manga không? Không bao giờ có câu trả lời chính xác cho những băn khoăn này. Nó tùy vào quan điểm và nhận thức của từng người. Nhưng có 1 điều có thể khẳng định: manga cũng là một nghệ thuật, nghề sáng tác manga cũng đáng trân trọng như bao nghề khác. Người viết manga phải suy nghĩ rất nhiều mới có được ý tưởng, nghiêm túc làm việc để phát triển ý tưởng thành câu chuyện, và tiếp tục nỗ lực không ngừng để phát huy câu chuyện đó. Dù trong lĩnh vực nào thì công việc sáng tạo không bao giờ dễ dàng.  Đừng vì tư tưởng nhìn hẹp hòi của bản thân mà phủ nhận hết tâm huyết của họ, chà đạp tác phẩm của họ.

Có một câu chuyện nhỏ, khi Mashiro được mời đi họp lớp. Bình thường cậu sẽ không có thời gian cho những chuyện như vậy, nhưng hôm đó công việc tạm ổn và cậu có thể dành chút thời gian để đi. Đến nơi, ai cũng ngưỡng mộ cậu là tác giả nổi tiếng, tiền vô như nước, chắc phải thường xuyên ra vào những nơi sang trọng đắt tiền. Mashiro ngớ người. Từ lớp 9 đến giờ, cuộc sống của cậu chỉ có manga. Cậu chưa bao giờ có thời gian nhàn rỗi cho những thú vui xa xỉ như coi phim, karaoke, trượt tuyết. Cậu không sống cuộc sống của một người bình thường, có thể nói là đã đánh mất tuổi thanh xuân. Nhưng cậu không hối hận đâu. Manga là tình yêu lớn nhất của cậu.

Mà Heen tin tác giả manga đúng là không có thời gian nhàn rỗi thật. Bởi đọc nhiều truyện của Adachi, Fujiko, Toriyama… đều có cảnh tác giả bị biên tập viên dí tiến độ. Đây là công việc sáng tác, đâu phải lúc nào cũng có sẵn ý tưởng. Mà không có ý tưởng cũng phải ráng nặn ra cho bằng được để kịp đăng mỗi tuần. Áp lực lắm chứ.

Đây chỉ là một bộ truyện hư cấu, nhưng người đọc cảm thấy rất thực, bởi những Shonen Jump và Shueisha đều có thực, những bộ manga và tác giả nổi tiếng được nhắc đến đều có thực (Mashiro nói: tác giả Death Note nói nếu không làm việc trong 10 năm thì ông sẽ chết đói. Cứ như tác giả đang nói về chính mình. Thấy vui vui), những cuộc thi, giải thưởng có thực, những định kiến có thực, những mâu thuẫn giữa tạp chí và tác giả đều rất hợp lý… Vì vậy bộ truyện cũng rất thực.

Nói về Bakuman nãy giờ mà Heen không hề  đả động đến hai nhân vật nữ chính. Sẽ là thiếu sót rất lớn nếu không nhắc đến họ. Đó là Kaya Miyoshi và Miho Azuki. Họ đều là bạn trung học của Takagi và Azuki. Takagi và Miyoshi đến với nhau từ sự hiểu lầm, sau đó yêu nhau rồi kết hôn. Một cuộc tình bình thường. Mối tình của Mashiro và Azuki thì lạ đời hơn. Azuki yêu Mashiro từ cái nhìn đầu tiên hồi năm lớp 4, mà Mashiro không hề biết đến sự tồn tại của Azuki. Đến năm lớp 9, họ học chung lớp, Mashiro mới để ý và thầm yêu cô mà không biết cô đã thầm yêu cậu từ lâu. Hai người không hề nói chuyện với nhau, mãi đến khi Mashiro thu hết can đảm để bày tỏ. Khi đó, họ hứa với nhau rằng, khi Mashiro có tác phẩm được làm anime, Azuki sẽ lồng tiếng cho nhân vật nữ chính (cô mơ ước trở thành diễn viên lồng tiếng), khi đó, họ sẽ kết hôn. Trước khi đạt được ước mơ thì họ sẽ không gặp nhau, mà chỉ liên lạc nhau qua những email ngắn gọn. Thú thật Heen không thích cuộc tình trong sáng đến thế (đến nắm tay cũng không dám), nhưng bù lại, cuộc tình này gặp thử thách lớn và được đẩy lên cao trào, sau đó là cái kết tuy có hậu mà cũng rất cảm động. Một cái kết rất hay.

Miyoshi không nổi bật như Azuki, nhưng cô là người kéo Azuki và Mashiro đến gần nhau hơn, người vợ hiền của Takagi và người bạn không thể thiếu của Ashirogi Muto. Cô không xinh xắn và thông minh như Iwase (người có tình cảm với Takagi), không dịu dàng cao quý như Aoki (một mangaka khác, cũng có tình cảm với Takagi), mà Takagi chỉ yêu cô chứ không yêu hai người kia. Bởi cô mới là người bạn gái và người vợ mà Takagi cần: luôn sát cánh bên Ashirogi Muto, hạnh phúc khi Ashirogi thành công, lo lắng khi Ashirogi gặp trở ngại,  đối xử với bạn thân của chồng như bạn thân của mình, cố gắng hòa giải khi Takagi và Mashiro có tranh cãi, giúp đỡ các công việc lặt vặt…  “Phía sau người đàn ông thành đạt luôn có bóng dáng phụ nữ”, Miyoshi chính là người phụ nữ như vậy. Cô góp phần rất lớn vào thành công của Ashirogi Muto.

Cũng là thiếu sót lớn nếu không nhắc đến nhân vật Heen thích nhất: Hiramaru. Là một nhân viên văn phòng 26 tuổi, lười biếng, thất nghiệp. Trong lúc lang thang ngoài đường lụm được cuốn Jump và đây là lần đầu tiên anh đọc manga. Anh quyết định sáng tác manga để có 1 tác phẩm để đời và ăn cả đời không cần làm. Truyện tranh đầu tiên anh vẽ thu hút sự chú ý của biên tập viên Yoshida. Trong cuộc họp phát hành, Yoshida ra sức thuyết phục tổng biên tập để truyện của Hiramaru được đăng dài. Kết quả là truyện được đăng, nhận được sự yêu thích của độc giả, đồng nghĩa với việc Hiramaru phải làm việc cực hơn xưa! Ban đầu, anh cứ chạy trốn qua nhà tác giả khác than thở, để rồi Yoshida tìm đến bắt anh về. Người ta giải thích đó là cách giải stress của Hiramaru. Khi không thể trốn nhà tác giả khác thì giở trò giả bệnh, cứ luôn miệng “tiểu ra máu”… Yoshida cứ phải cực nhọc tìm mọi mánh khóe dụ anh vẽ tiếp. Hiramaru lúc đầu xuất hiện khá ít, nhưng sau này ngày càng xuất hiện nhiều hơn (chắc do được độc giả yêu thích, theo bảng điều tra nhân vật yêu thích thì Hiramaru đứng thứ ba, sau Nizuma và Mashiro), cùng với Yoshida, anh luôn tạo ra tiếng cười thoải mái giữa bầu không khí căng thẳng của câu chuyện. Anh luôn miệng chán vẽ, không muốn vẽ, nhưng anh luôn hoàn thành tốt công việc của mình. Dù anh không thực sự bỏ nhiều tâm huyết cho manga, nhưng tác phẩm của anh luôn xuất sắc. Theo lời Yoshida, Hiramaru là thiên tài 2-3 năm mới có 1 người. “Cái gì? không phải 10 năm à? Không, chỉ 2-3 năm thôi, đừng tưởng bở” (đối thoại của Hiramaru và Yoshida). Lười biếng nhưng không vô trách nhiệm, thích gái đẹp nhưng từ đầu đến cuối anh chỉ có 1 mục tiêu: tiểu thư Aoki. Một tác giả nữ tốt nghiệp trường đại học danh tiếng, xinh đẹp, dịu dàng, thùy mị, đài các. Còn Hiramaru, không đẹp trai, yếu xìu, lười biếng, nhút nhát, thế mà khi Hiramaru sánh duyên cùng Aoki, Heen vẫn thấy anh hoàn toàn xứng đáng với nàng. Heen cũng không hiểu nổi. Chỉ thấy, đó là một cặp xứng đôi, và Hiramaru xứng đáng hạnh phúc.

Hiramaru khiến Heen nghĩ đến Toriyama, tác giả của 2 tác phẩm bất hủ: Dr. Slump và Dragon Ball. Theo thông tin Heen từng đọc thì Toriyama cũng là tác giả lười, theo nghề manga nhưng không muốn tiến xa trong nghề, không muốn phát hành dài kỳ. Nhưng trớ trêu thay, ông lại là thiên tài, nhanh chóng gặt hái thành công lớn chỉ sau khi cho ra đời một vài manga. Dr. Slump giúp ông nổi tiếng khắp Nhật Bản, đến Dragon Ball thì tên tuổi ông vang khắp thế giới. Lúc đầu ông chỉ muốn vẽ Dragon Ball trong 2 tập, nhưng vì được đón nhận nhiệt liệt, ông miễn cưỡng vẽ tiếp, trong quá trình đó nhiều lần muốn ngưng nhưng vẫn bị bắt phải tiếp tục. Nghe nói ông từng bị biên tập viên nhốt trong phòng bắt phải vẽ cho xong. Nghe rất giống Hiramaru.

Đã lâu Heen không viết nhiều về 1 manga đến thế, vì đã lâu Heen không đọc được 1 manga hay đến thế.

Đánh giá: 9/10

Bạc Mệnh – Benjamin Black

BAC MENH0001

Tên tiếng Anh: Christine Falls

Quirk, bác sĩ khoa nghiên cứu bệnh học tình cờ phát hiện Malachy, bác sĩ sản khoa và là anh em cột chèo, sửa lại bệnh án của một bệnh nhân đã qua đời Christine Falls. Qua tìm hiểu, ông biết Christine từng là người giúp việc trong nhà Malachy, cũng từng mang thai trước khi qua đời. Đằng sau cái chết của cô gái xấu số là một tổ chức tội phạm có thế lực, sẵn sàng trừ khử bất cứ ai cản đường. Vì điều tra vụ này, mạng sống của Quirk cũng bị đe dọa

***

Heen đọc cuốn sách này cứ như đang thực hiện 1 nhiệm vụ thôi. Phải đọc cho xong, cho hết chứ không để bỏ ngang. Là truyện trinh thám mà đọc chẳng hấp dẫn giải trí gì cả.

Diễn biến câu chuyện rất chậm. Giọng văn lè nhè. Ừ thì nhân vật chính Quirk cũng là người suốt ngày say lè nhè, nhưng đọc giọng văn thế này thì chán quá. Không biết nguyên tác thế nào, nhưng bản dịch tiếng Việt rõ ràng không hay. Người dịch ứng dụng hơi nhiều thành ngữ VN, dùng nhiều từ đậm phong cách VN (những từ đó thường được để trong ngoặc kép), đối thoại bình dân kiểu VN. Đây là tiểu thuyết trinh thám Tây cơ mà, lối hành văn và đối thoại kiểu VN thì rất kỳ cục.

Điều khiến Heen chán nhất không phải giọng văn, mà là câu chuyện. Các nhân vật trong truyện đa số không vui vẻ hạnh phúc. Tình yêu đổ vỡ, tình cảm vợ chồng rạn nứt. Quirk suốt ngày uống rượu, nhìn đời một cách tăm tối… Tất cả những điều này được nhấn mạnh nhiều lần mà không rõ nguyên nhân vì sao. Cái chết kỳ bí nhưng không quá khó để lần ra manh mối, tổ chức tội phạm to lớn nhưng họ cũng không làm gì tàn ác, tâm lý nhân vật được cố ý miêu tả nhiều nhưng vẫn mờ nhạt.

Vậy thôi

Đánh giá: 3/10 (tính cho 4 điểm, nhưng nghĩ lại, 4 điểm vẫn còn nhiều!)

Truyền thuyết anh hùng Yoshitsune

YOSHITSUNE0001

Tên tiếng Anh: Shana Oh Yoshitsune

Tác giả: Hirofumi Sawada

Số tập: 22

Giá bìa: 16.000/cuốn

Được xuất bản bởi nxb Kim Đồng năm 2012

Nội dung:

Sau  cuộc nội loạn Heiji, Taira Kiyomori đánh bại tộc Minamoto. Tộc trưởng Yoshitomo và hai người con trai lớn đều tử trận. Những người còn lại của Minamoto đều bị nhà Taira kiểm soát chặt chẽ. Phu nhân Tokiwa phải chấp nhận hầu hạ Kiyomori nhằm bảo toàn mạng sống của con trai Ushiwaka, người con thứ chín của Yoshimoto. Nhưng không có gì đảm bảo cho sự an toàn của Ushiwaka. Phu nhân Tokiwa lên kế hoạch đưa cậu trốn đi.

Hyouta là cậu bé diễn xiếc rong ngoài đường. Vì cậu có gương mặt giống y thiếu gia Ushiwaka. Cậu được đưa vào phủ và từ đó cậu sống với thân phận thiếu gia nhà Minamoto. Bằng tài trí và lòng dũng cảm, cậu dám đương đầu và thách thức Kiyomori, khiến những người vốn là kẻ thù quay ra khâm phục và giúp đỡ cậu; bằng tấm lòng nhân hậu chân thật, cậu được nhiều người kính nể và thu phục những trọng thần tài giỏi trung thành như Benkei…

Câu chuyện kể về hành trình của Hyouta với thân phận là Ushiwaka. Từ lúc vào phủ, đến khi bị buộc vào chùa Kurama, rồi cuộc đào tẩu đến nương nhờ Fujiwara Hidehira. Xen vào đó là những câu chuyện nhỏ thể hiện tài trí, can đảm và lòng nhân hậu của Hyouta, giờ đã là Minamoto Yoshitsune.

****

Câu chuyện mở đầu khá ấn tượng. Hình vẽ cũng đẹp. Các câu chuyện nhỏ khá thú vị, khi vui nhộn, khi cảm động. Chỉ tiếc là tính hấp dẫn chỉ kéo được khoảng 10 cuốn đầu. Như kể trên, các câu chuyện nhỏ thể hiện tài trí của Yoshitsune. Mô típ là cậu và người xung quanh gặp một vấn đề nan giải. Rồi cậu tìm ra một giải pháp vô cùng thông minh mà người xung quanh không nghĩ ra. Và họ sẽ kinh ngạc mà trầm trồ, âm thầm ca ngợi cậu. Mô típ này cứ lặp đi lặp lại mãi. Và vấn đề là, những cách giải quyết vấn đề ấy không thực sự thông minh, đôi khi gượng ép và thường có yếu tố may mắn. Điều này khiến Heen cảm giác tác giả chưa đủ trình để nghĩ ra những chi tiết thực là thông minh để độc giả tâm phục khẩu phục. Lẽ ra tác giả không nên tập trung khai thác tính trí tuệ.

Câu chuyện về sau khá nhạt với mô típ trên. Yoshitsune dù đi đâu cũng trở thành một người không thể thiếu. Vì cậu là người tốt, nên cuộc chiến của cậu với nhà Taira cũng biến thành cuộc chiến chính nghĩa, chứ không còn là sự trả thù nữa… Trong lịch sử thì đây chỉ là nội loạn thôi, không có gì chính nghĩa hay không chính nghĩa. Tác giả muốn nó chính nghĩa cũng được, nhưng ít nhất phải thể hiện một cách khéo léo hơn. Chứ Heen đọc suốt 21 tập, Heen cứ nghĩ Yoshitsune muốn lật đổ Taira vì mục đích báo thù. Đến tập thứ 22, Yoshitsune nói: không, ta vì dân chúng. Heen mới vỡ lẽ, à ra thế. Haizz. Thế, nếu dưới sự thống trị của nhà Taira, dân chúng hạnh phúc, thì sao nào?

Câu chuyện ngày càng dở đi. Có lẽ tác giả và biên tập viên cũng nhận ra điều này nên cho câu chuyện kết thúc sớm. Sau khi đến Hiraizumi, Yoshistune ăn không ngồi rồi, tiếp tục thể hiện qua mấy câu chuyện nhỏ linh tinh. Cuối cùng mới có 1 trận chiến lớn ở Hiraizumi, và cậu tiếp tục là viên ngọc sáng… Sau trận chiến này thì cũng là lúc câu chuyện kết thúc. Tác giả hứa hẹn cho Yoshitsune gặp lại một số người, nay vẫn chưa gặp. Yoshitsune luôn miệng “lật đổ nhà Taira”, khi câu chuyện kế thúc thì cậu vẫn chưa có kế hoạch cụ thể nào… Phần 2 ư? Ừ, có thể. Nhưng với cách kể chuyện dài dòng và nhạt nhẽo vậy thì nếu có phần 2, Heen cũng không trông đợi.

Đọc bộ manga này giống như ăn một món ăn chưa đủ gia vị. Ăn tạm được, nhưng hơi nhạt nhẽo.

Đánh giá: 6/10

***

Những ai muốn tìm hiểu thêm lịch sử thì đọc wikipedia

http://vi.wikipedia.org/wiki/Minamoto_no_Yoshitsune

Marguerite Duras & Huỳnh Thủy Lê – Mãi mãi là Người tình

Trên chuyến tàu trở về Pháp, cô gái trẻ mải miết dõi mắt vào đám đông trên bờ, tìm kiếm một hình bóng quen thuộc. Chàng trai của cô, lặng lẽ ở một góc khuất nhỏ với cảm giác trống rỗng không bao giờ lấp đầy. Anh đứng đó mà lòng như đã chết. Và khi màn đêm buông xuống, một mình trên boong tầu, trong tiếng nhạc như thôi thúc, cô gái trẻ bật khóc. Cô đã mãi mãi để lại trái tim tuổi thanh xuân của mình ở mảnh đất Sa Đéc, nơi cô đã thành đàn bà và lớn lên bằng một tình yêu éo le. Gần 50 năm sau, cô gái đã trở thành một nhà văn già, bỗng nhận được một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia, chàng trai năm xưa ấy, ngập ngừng: “Tôi vẫn yêu bà như ngày xưa…”.

Cảnh phim Người tình

Câu nói của người tình năm xưa, Huỳnh Thủy Lê, như khơi lại trong lòng nhà văn Marguerite Duras những day dứt của mối tình đầu mà bà không thể nào quên. Sau hai cuộc hôn nhân đổ vỡ cùng nhiều mối tình phóng túng thoáng qua, có lẽ bà đã nhận ra rằng, tình yêu đích thực của mình, bà đã để lại ở mảnh đất Sài Gòn, nó chợt đến trong một chuyến phà Sa Đéc-Vĩnh Long năm 1929 và khép lại khi bà bật khóc trên boong tàu năm 1932, khi cùng gia đình trở về nước Pháp. Ba năm ngắn ngủi đã được khơi nguồn bằng kỷ niệm, bà quyết định kể lại mối tình đầu của mình, nhất là sau khi biết tin người tình Huỳnh Thủy Lê qua đời năm 1972. Bằng con tim và nước mắt, những câu chữ thấm đẫm nỗi nhớ nhung như chứng tỏ rằng, mối tình hơn 50 năm trước chưa bao giờ rời khỏi trái tim bà. Năm 1984, tiểu thuyết Người tình (L’Amant) được xuất bản, gây tiếng vang lớn, được dịch ra 43 thứ tiếng trên thế giới và đoạt được giải thưởng danh giá Goncourt. Nhưng dù nhiều người phỏng vấn, nhà văn Marguerite Duras vẫn không hề thừa nhận cô gái trong tiểu thuyết chính là mình cho đến khi Người tình được đạo diễn Jean Jacques Annaud dựng thành phim, bà mới thừa nhận.

Marguerite Duras về già

Người tình (được bấm máy năm 1986, hoàn thành năm 1990 và ra mắt năm 1991) được khán giả thế giới tán thưởng, được đạo diễn miêu tả là “chân thực với nội dung cũng như cảm xúc của tác phẩm” với diễn xuất tuyệt vời của hai diễn viên chính Lương Gia Huy (Hồng Kông) và Jane March (người Anh). Đó dường như là món quà tuyệt vời dành cho nhà văn Marguerite Duras vào thời khắc cuối đời bởi 5 năm sau (1996), nữ văn sĩ này qua đời ở tuổi 82.

Nhà văn Marguerite Duras sinh năm 1914 tại Gia Định. Cha bà, một giáo sư toán mở đồn điền, nhưng thất bại, lâm vào cảnh nợ nần và mất năm Marguerite mới có 4 tuổi. Mẹ bà, giáo viên tiểu học, sau được bổ nhiệm là hiệu trưởng Trường École de jeunes filles ở thị xã Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp (ngày nay là Trường Trưng Vương) ở vậy một mình nuôi 3 đứa con trong cảnh khốn khó. Marguerite có người anh trai nghiện ngập và người em thì quá yếu đuối. Và năm 15 tuổi, Marguerite được gửi lên Sài Gòn đi học. Tất cả điều này đều được bà mô tả chân thật trong tiểu tuyết của mình.

Cảnh phim Người tình

Và chuyến phà định mệnh từ Vĩnh Long sang Sa Đéc đã khiến cô gái 15 tuổi rưỡi Marguerite gặp gỡ chàng công tử Huỳnh Thủy Lê 27 tuổi, mới du học từ Pháp về chạm mặt. Không ai cắt nghĩa được vì sao chàng công tử hào hoa, giàu có, nhiều gái đẹp vây quanh lại say đắm một cô gái 15 tuổi, gầy gò, cơ thể còn chưa phát triển hết. Và tình yêu giữa hai người đã nảy nở từ cuộc gặp đó. Chàng công tử Huỳnh Thủy Lê đã thuê nhà ở Sài Gòn và hai người đã sống với nhau như vợ chồng khoảng gần 2 năm. Thực sự, anh muốn cưới cô. Nhưng, mối tình của họ tréo ngoe ở chỗ, nếu Huỳnh Thủy Lê là “thiếu gia” của gia tộc gốc Hoa họ Huỳnh, là điền chủ danh giá nức tiếng nhất nhì Sa Đéc, sở hữu những vựa gạo khổng lồ cũng như đất đai, ruộng vườn, nhà cửa thì Marguerite, lại là một cô gái con một gia đình túng thiếu. Và với cha của Huỳnh Thủy Lê, ông Huỳnh Cẩm Thuận, thì hai gia đình thật sự “không môn đăng hộ đối”. Chưa kể, với một gia tộc lớn người Hoa thì việc có hẹn ước từ thời niên thiếu là điều không tránh khỏi. Còn với gia đình Marguerite, Huỳnh Thủy Lê chỉ là một gã thanh niên bản xứ ở nước thuộc địa, không xứng với một gia đình “đại quốc”.

Hình ảnh nữ nhà văn Marguerite Duras tại căn nhà của Huỳnh Thủy Lê

Mặt khác, lúc này, gia tộc họ Huỳnh cũng đang lâm vào cảnh khó khăn và cuộc hôn nhân của Huỳnh Thủy Lê với người đẹp xứ Tiền Giang Nguyễn Thị Mỹ, con gái của một gia đình giàu có nổi tiếng miền Tây, người vợ hẹn ước thời niên thiếu, là nước cờ lớn để vực dậy kinh tế, danh tiếng. Vì gia đình, Huỳnh Thủy Lê đành chấp nhận cuộc hôn nhân này. Vợ chồng ông Huỳnh Thủy Lê có với nhau ba gái, hai trai. Đời sống sau này của ông khá bình an. Con cái của ông đều thành đạt, là giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ định cư ở nước ngoài. Con gái út của ông cũng có thời gian về Việt Nam sinh sống. Năm 1972, ông mất và được an táng tại Sa Đéc theo di nguyện. Vợ ông, bà Nguyễn Thị Mỹ, mất năm 2004 tại Mỹ.

Ông Huỳnh Thủy Lê và vợ

Không chỉ lưu dấu bằng tiểu thuyết, bằng phim ảnh, chuyện tình Marguerite và chàng công tử Huỳnh Thủy Lê hiện còn được lưu giữ bằng dấu tích ở nơi mà mối tình nảy sinh. Hiện, ngôi nhà cổ 130 năm của gia đình ông Huỳnh Thủy Lê ở số 225A Nguyễn Huệ và ngôi trường ngày xưa mẹ bà Marguerite Duras làm hiệu trưởng (tức trường Trưng Vương) đã trở thành hai địa danh nổi tiếng ở Sa Đéc, Đồng Tháp. Ngôi nhà cổ của ông Huỳnh Thủy Lê đã được công nhận di tích cấp quốc gia, mỗi tháng đón khoảng hơn 2.000 khách, chủ yếu là du khách nước ngoài. Trong căn nhà, ngoài giữ nguyên đồ vật, hình ảnh gia đình ông Huỳnh Thủy Lê thì một phần nhỏ được trưng bày hình ảnh về gia đình bà Marguerite cũng như hai diễn viên chính Lương Gia Huy và Jane March, nhân vật chính làm nên tác phẩm điện ảnh Người tình. Ngoài ra, nếu muốn, khách du lịch có thể trả 32 đô la để được ngủ lại đây một đêm, cảm nhận cuộc sống của một gia đình giàu có thời xưa.

Còn Marguerite, bà cùng mẹ và anh trai về Pháp. Tại đây bà đã tiếp tục việc học, tốt nghiệp cử nhân Luật và Khoa học chính trị rồi chuyển sang viết văn. Về đời sống riêng, bà trải qua hai cuộc hôn nhân không hạnh phúc, ngập tràn trong rượu, thuốc lá và những mối tình phóng túng. Những năm cuối đời, bà còn sống với một chàng trai mê văn của mình, trẻ hơn bà tận 38 tuổi. Và bà bắt tay vào viết Người tình khi ông Huỳnh Thủy Lê, trong chuyến du lịch cùng gia đình sang Pháp đã gọi điện cho bà, nói rằng: “Tôi vẫn yêu bà như ngày xưa…”.

Phương Ngọc

Nguồn: http://www.baomoi.com/Marguerite-Duras–Huynh-Thuy-Le–Mai-mai-la-Nguoi-tinh/152/10742905.epi

Chuyến đi Phuket – chuyện bây giờ mới kể

Heen rất thích du lịch chỗ này chỗ kia, mà ko hiểu sao chưa bao giờ hứng thú với du lịch Thái Lan. Duy chỉ có 1 nơi ở Thái Lan Heen muốn đi : Phuket. Nhưng tiếc rằng từ VN không có chuyến bay thẳng qua đó. Phải đi qua Singapore rồi trung chuyển qua Phuket, hay qua Bangkok rồi mới đi tiếp Phuket được. Heen chỉ biết đó là 2 option dễ dàng nhất để đi Phuket thôi. Nếu bạn nào biết option khác thì hãy cho Heen biết.

Mà dịp vừa rồi ngay đúng thời gian diễn ra STGCC 2013 (Singapore Toy, Game & Comic Convention). Vì vậy Heen quyết định đi Sing, sau đó qua Phuket rồi về lại Sing, sau đó về VN.

Lịch trình của Heen là:

- Ngày 1: VN -Sing. Sau khi bỏ hành lý ở khách sạn lập tức đi dự STGCC (vì đây là ngày cuối cùng diễn ra sự kiện này).

- Ngày 2: Sing-Phuket. Vì khách sạn ở Phuket nằm ngay trung tâm, gần biển, nên sau khi ra đó, Heen có thể đi chơi gần xung quanh khách sạn

- Ngày 3: Khám phá Phuket, nếu được thì tham gia những tour du lịch ngắn hạn trong ngày (như ra đảo Phi Phi chẳng hạn)

- Ngày 4: Phuket-Sing. Về khách sạn nghỉ ngơi rồi đi shopping. Khách sạn ở Sing ngay trung tâm Orchard, lại cách nhà sách lớn nhất – Kinokuniya – khoảng 300m. Thiên thời địa lợi nhân hòa cho việc shopping.

- Ngày 5: Sing- VN. Hết.

Khi toan tính thì Heen nghĩ đây là 1 kế hoạch rất đẹp. Nhưng khi trải qua thì… Phải chi nếu có thể đi trong khoảng thời gian dài hơn thì sẽ rất hay, mà tiếc rằng Heen chỉ có ngày nghỉ 5 ngày. Thế là, Heen phải đi 4 lần máy bay trong 5 ngày đó (hầu như ngày nào cũng ra sân bay, check in, bay). Kết quả là phí thời gian và mệt mỏi vô cùng. Quan trọng hơn là thời gian ở lại Phutket quá ngắn ngủi (1 ngày 2 đêm) nên không thể khám phá được vẻ đẹp nơi này.

Chuyến bay từ Sing qua Phuket nhằm vào những giờ không đẹp chút nào. Hoặc sáng sớm, hoặc chiều tối. Heen chọn chuyến bay 6h30 tối. Thế là, 12h Heen check out khỏi khách sạn ở Sing, đi la cà suốt buổi trưa chiều, rồi canh thời gian đi MRT ra sân bay (nói thêm, đi MRT tuy cực chút vì phải đi bộ 1 quãng dài và xách hành lý, nhưng bù lại tiết kiệm được nhiều so với đi taxi. Như Heen từ Bugis ra sân bay, đi MRT ra sân bay chỉ tốn khoảng $1.50 SGD, trong khi nếu đi taxi thì mất khoảng $20 SGD).

Từ Sing bay ra Phuket cũng tốn khoảng thời gian tương đương từ VN qua Sing. Tới sân bay Phuket và làm thủ tục, ấn tượng đầu tiên của Heen là sao nó  trong xấu và lạc hậu hơn sân bay TSN nhà mình nhỉ. Nghe danh Phuket đã lâu, Heen tưởng tượng nơi đó phải khá giàu khá đẹp…

Thủ tục xong xuôi, đi ra đến cổng, là cảnh xô bồ hỗn loạn. Rất nhiều người đón sẵn ở ngoài rủ rê những người đi ra bắt taxi. Heen nghĩ đó là cò, là taxi dù nên không muốn đi, nhưng vẫn thuận miệng hỏi: đi Patong bao nhiêu? (khách sạn của Heen nằm ở Patong). Người ta nói 800 baht rồi dẫn Heen đến 1 cái bàn có người hướng dẫn. Ở đó, có sẵn bảng giá taxi và mini bus đến từng khu vực. Giá ở Patong thì 800/xe đối với taxi và 180/người đối với mini bus. Thấy sự chênh lệch rất nhiều giữa 2 phương tiện, Heen chọn đi mini bus.

Mấy lần Heen đi du lịch trong nước, những nơi như Nha Trang, Huế, xe bus sẽ chở khách từ sân bay ra đến thành phố rồi đến trạm. Khách có thể xuống dọc đường để tự ra khách sạn. Ở đây, Heen nghĩ cũng tương tự như thế. Không phải vậy. Họ sẽ chở từng vị khách đi đến khách sạn của họ. Ai tới khách sạn của mình sẽ xuống, những người còn lại thì đi tiếp. 1 mini bus có khoảng 10 người khách, và tất cả đều ở cùng khu vực, các vị khách không phải chờ lâu mới tới lượt của mình. Dịch vụ này rất tốt.

Dù vậy, tổng thời gian từ lúc đón xe sân bay đến khi về đến khách sạn mất hơn 1 tiếng rưỡi. Đoạn đường rất dài, rất xa. Dự tính ban đầu là khi đến khách sạn ở Phuket, Heen vẫn còn thời gian đi dạo lông nhông. Đúng là còn thời gian thiệt, nhưng… sau 1 hành trình rất dài, từ buổi trưa check out, đến tối mới bay, rồi ngồi xe 1 tiếng rưỡi, Heen đã quá phê để đi tiếp. Để hành lý ở khách sạn xong, Heen ra ngoài kiếm đồ ăn, đi dạo xung quanh 1 chút rồi về.

DSCF6374

Ngồi nghỉ trong khách sạn, nghe bên ngoài bắn pháo hoa đùng đùng (Heen đoán là ở ngoài bãi biển), rất muốn đi coi náo nhiệt mà lực bất tòng tâm. Mệt đến nỗi không uống nổi 1 lon bia.

Mất 1 đêm ở Phuket.

Sáng hôm sau thức dậy, vì thói quen người Việt mình là phải ăn sáng. Heen ra ngoài tìm đồ ăn. Đi 1 quãng khá dài, các nhà hàng, tiệm ăn đều chưa mở cửa. Đi ngang foodcourt (được quảng cáo là lớn nhất ở Patong) cũng phải 11-12h mới bán. Chỉ có 1 vài tiệm thức ăn nhanh như KFC, Mc Donald’s, Subway có bán thôi. Heen ăn gì cũng được, mà bạn Heen thì muốn ăn món đặc trưng của Thái… Cuối cùng bạn ấy cũng đầu hàng và bước vào 1 tiệm Mac Donald’s trên đường Bangla nổi tiếng. 1 tiệm trông khá hẩm hiu âm u , và Heen cùng bạn là 2 người khách duy nhất ở đây.

DSCF6381

(Hình này chỉ mang tính chất minh họa, tại Heen quên chụp lại cái tiệm mà Heen miêu tả là hẩm hiu u ám ấy)

Heen kêu 1 set hamburger cá (gồm khoai và nước ngọt), bạn Heen kêu 1 burger nướng (không nước không khoai), tất cả 311 baht. Trời đất. 100 baht ~ 70k VND. Bữa ăn hamburger này tốn 210k??? Chưa hết, đây là burger dở nhất Heen từng ăn (bạn Heen cũng nói điều tương tự). Burger gì mà chỉ kẹp 1 miếng cá, 1 miếng cheese là hết? Hoàn toàn không có mayonnaise hay bất cứ gì khác. Lần đầu tiên Heen ăn burger mà phải chấm tương cà Heen mới ăn được. Tệ chưa từng thấy. Không biết phải tiệm Mc Donald’s nào ở Phuket cũng giống vậy không.

Ăn xong, Heen đi tiếp tục đi lông nhông.

Bãi biển khá sạch sẽ, người bơi không nhiều. Trên bầu trời luôn có những người chơi dù bay. Heen yếu tim và sợ độ cao, chỉ thích nhìn người ta chơi, bản thân chắc không bao giờ chơi đâu. 1 bãi biển không đông đúc cũng không vắng vẻ, Heen rất thích không khí như thế này.

DSCF6379

Dọc theo bờ biển, hay đúng hơn là khu vực Patong rộng lớn xung quanh Heen đâu đâu cũng là những cửa hàng, quầy hàng, sạp hàng. Sản phẩm đa phần là quần áo. Hầu hết người bán đều không treo giá, ai vào hỏi mua thì họ hét giá thật cao, mình mua thì phải trả giá từ từ. Heen mua cái áo được hét giá 250 baht, cuối cùng mua với giá 170. Đi ngang quầy hàng khác, thấy 1 ông Tây đang trả giá 400 cho cái áo tương tự cái Heen đã mua. Ghê thiệt!

DSCF6382

Đi ngang 1 cửa hàng bán đủ thứ, thấy có trưng bày con figure Zoro, Heen hỏi giá thì được trả lời 1.500. Heen trả giá cuối cùng mua được với giá 800. Nhìn thấy ở tít trên cao có figure Râu Trắng, trên amazon bán tới trăm mấy đô, Heen không tính mua nhưng vẫn hỏi giá: 3.000. Nếu là hàng thiệt thì 3.000 thì hok mắc á. Nhưng Heen nghĩ đó là hàng fake, kể cả con Zoro Heen mua cũng là fake.

Ở VN Heen thật sự không quen trả giá, vì thế Heen không đi chợ. Mà qua đây, không trả giá không được. 1 cái túi xách vừa cũ vừa xấu bán trên vỉa hè mà người ta cũng dám hét giá 1.500 thì thật là…..

Mua đồ có thể trả giá, nhưng ăn uống thì không được. Giá cả đồ ăn ở đây, theo Heen thì không rẻ chút nào. Món nào món nấy rẻ nhất cũng trăm mấy baht. Cũng may, các tiệm ăn Thái đều để menu chi tiết cùng giá cả ở trước tiệm, mình có thể coi trước đi vào. Có những tiệm món rẻ nhất là 200 mấy baht. Heen chỉ dám vào tiệm có món trăm mấy baht và gọi món ở mức giá đó thôi.

DSCF6413

Tuy ăn uống đắt đỏ, bù lại đồ ăn Thái rất ngon.

DSCF6418

Món Tom Kha Seafood. Giá 150 baht mà chỉ có 1-2 con tôm, 1-2 miếng mực, còn lại l cà chua, nấm, hành với nước, tuy vậy mà Heen ăn thấy rất ngon. Nước có vị sữa béo ngậy, có chút mùi của Tom Yum mà không cay. Ở VN, dù đi nhà hàng Thái Heen cũng không thấy món này.

Đi trung tâm mua sắm được cho là lớn nhất ở đây, đồ mắc hơn bên ngoài khá nhiều. Tới những quầy hàng chuyên bán thức ăn bản địa, Heen mua vài bịch cơm cháy, khô mực, chà bông về làm quà. Chỉ mua mấy bịch, không nhiều, mà cộng lại hết 730 baht!

Nghĩ mình bị chém, Heen rất tìm cho bằng được 1 siêu thị to, với ý nghĩ siêu thị có lẽ bn rẻ hơn. Đi sâu vào trong trung tâm này là 1 trung tâm khác, cao cấp hơn, nhiều thương hiệu quốc tế. Ở đó Heen tìm được siêu thị Big C (chính xác là Big C Extra). Siêu thị rất to, bán rất nhiều đồ, trong đó có những bịch đồ ăn Heen mới mua ở ngoài, giá cả y chang. Vậy là đồ nó vốn mắc vậy.

Thế mà ai cũng nói đi Thái Lan đồ rẻ lắm!

DSCF6445

Kể nãy giờ, nghĩa là Heen cũng đi cả ngày. Trời cũng tối. Đi xong xách đống đồ lỉnh kỉnh đi ăn tối, rồi về khách sạn cũng rất phê. Tối hôm đó Heen cũng không đi đâu vì hôm sau phải thức dậy sớm (5h30 dậy) để ra sân bay. Tối hôm đó tiếp tục nghe tiếng pháo hoa đùng đùng ở ngoài… Và lại phí mất 1 đêm ở Phuket.

Nói thêm về cách ra sân bay. Dọc khu Patong có rất nhiều kiosk đầy đủ thông tin du lịch. Du khách muốn đi đâu, coi show gì, chỉ cần ghé hòi thì người ta sẽ cho mình biết, book chỗ và cho xe đến tận khách sạn đón mình. Heen, mặc dù rất muốn đến Fanta Sea coi show,nhưng không đủ thời gian (và tiền bạc), nên chỉ đến hỏi phương tiện ra sân bay. Giờ bay của Heen là 9h30, mà Heen phải có mặt trễ nhất 8h30. Người ta gợi ý Heen nên bắt đầu đón xe từ 6h. Heen nghĩ có lý, vì hôm trước từ sân bay ra ks mất hơn tiếng rưỡi. Heen tính đi mini bus cho rẻ, nhưng người ta bảo minibus 7h mới bắt đầu chạy, đi taxi thì tốn 600 (trong khi từ sân bay vào thì tốn 800!). Thế là 6h sáng hôm sau, Heen đón taxi ra sân bay. Sáng sớm, đường vắng, bác tài chạy với tốc độ 120km/h, nên chỉ trong 50p đã ra đến sân bay!

Thế là chuyến đi Phuket kết thúc trong khi Heen chưa thật sự được tận hưởng không khí Phuket. Đi Phuket, hoặc tham gia hoạt động ngoài trời, hoặc cuộc sống về đêm, hoặc những buổi biểu diễn mang đậm chất Thái, Heen đều chưa trải nghiệm. Mang tiếng đi Phuket mà chỉ là cưỡi ngựa xem hoa.

Mà có sự thiếu sót như thế, ngoài yếu tố thời gian còn 1 điều quan trọng nhất: tiền. Trước chuyến đi, Heen luôn nghe người ta nói: đi Thái rẻ lắm. Ai cũng nói vậy nên Heen luôn tin như vậy. Thế nên Heen và bạn 2 người chỉ đổi 7.000 baht (khoảng 4,8 triệu). Vì chỉ đi 1 ngày 2 đêm, tiền khách sạn thì đã trả trước, 4,8tr là rất dư cho việc đi lại, ăn uống, mua sắm. Mà qua đó thì… hỡi ôi, mỗi lần ăn uống, di chuyển là tốn mấy trăm baht, mua vài món đồ ăn tặng người ta thì hết cả ngàn. Thật sự Heen và bạn không dám chi xài nhiều, như kể trên không tham gia hoạt động nào, không ăn chơi về đêm, ăn uống cũng coi giá trước khi vào ăn… Ngoài ra bạn Heen mua 3 cái áo, Heen mua 1 áo + 1 figure (toàn hàng chợ). Thế mà chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi vậy xài hết 4,8 tr. Thật kinh khủng!

Ở khách sạn thì không mắc, thậm chí Heen thấy rất rẻ, mà sao mọi thứ xung quanh đều mắc.

Không biết những nơi khác của Thái Lan thế nào, chứ Phuket thì Heen thấy rất đắt đỏ.

Xu hướng ngược tại thị trường sách Nhật Bản

Kết quả cuộc khảo sát gần đây tại Hội chợ Sách Quốc Tế Tokyo đã cho thấy một kết quả đáng ngạc nhiên: Người lớn tuổi tại Nhật thích sử dụng sách điện tử hơn người trẻ tuổi.

 

Theo Japan Times, trong cuộc khảo sát 70% lượng khách hàng ở độ tuổi 20 cho biết họ thích sách in hơn sách điện tử, trong khi chưa đến 50% khách hàng ở độ tuổi 70 đồng ý với ý kiến này. Kết quả nghiên cứu của Times cũng cho thấy người lớn tuổi sẵn sàng chuyển sang sử dụng sách điện tử miễn là cho họ thấy rõ  lợi ích của sách điện tử mang lại mà cụ thể ở đây là giá sách rẻ. Khi được hỏi, khách hàng mong muốn điều gì nhất ở sách điện tử thì 52.5% trả lời là giá rẻ, còn những khách hàng đã chuyển sang dùng sách điện tử một cách thường xuyên thì 70,4% mong muốn sách điện tử gia tăng thêm số lượng đầu sách. Theo thống kê năm 2011, thì ở Nhật mới chỉ có 30,000 đầu sách điện tử.

 

Tuy nhiên, theo ý kiến nhiều nhà chuyên môn, kết quả trên là rất dễ hiểu bởi truyện tranh và truyện cười là hai loại sách thống trị thị trường sách điện tử. Khách hàng Nhật chuyển sang đọc truyện tranh manga vì một lý do rất đơn giản là phần lớn truyện tranh được xuất bản trên sách bản in khổ lớn và dầy. Quyển sách rất cồng kềnh để cầm đọc đặc biệt cho những người thường xuyên di chuyển bằng phương tiện công cộng nên sách điện tử đã thành công khi lấn sân sang thị trường này bởi nó mang lại cho người dùng sự thuận tiện và dễ dàng để đọc những ấn phẩm rất thông dụng tại Nhật này.

 

Trong khi đó, những sách thuộc thể loại khác như tiểu thuyết thì lại được in trên những cuốn sách khổ nhỏ, nhẹ và đẹp dưới dạng sách bỏ túi nên rất dễ dàng để mang đi và đọc. Ngoài ra, sự chênh lệch về giá không nhiều giữa sách in và sách điện tử (sách điện tử có giá bằng 70% đến 80% sách in) nên ở phân khúc này sách in vẫn giữ nhiều lợi thế hơn sách điện tử.

 

Thêm một lý do nữa để lý giải vì sao nhiều khách hàng tầm 70 tuổi thích sách điện tử  là bởi thị lực người già bị suy giảm nhiều nên những quyển sách bỏ túi với phông chữ bé không còn phù hợp. Việc người đọc có thể chủ động chỉnh cho chữ to hơn để đọc của sách điện tử đã ghi điểm mạnh với khách hàng lớn tuổi.

 

Thị trường sách điện tử Nhật Bản được kỳ vọng là sẽ đạt được doanh số $600 triệu đô Mỹ với độ tăng trưởng đạt 20% một năm, trong đó 75% lợi nhuận đến từ truyện tranh, ngoại trừ truyện tranh và tạp chí, các thể loại khác ít có cơ hội thu hút khách hàng đến với bản điện tử tại Nhật Bản. Bên cạnh đó, các hãng điện thoại Nhật Bản cũng phân phối sách điện tử và chia sẻ lợi nhuận với nhà phát hành sách cũng là một nguyên nhân nữa khiến cho thị trường sách điện tử Nhật Bản có cơ hội tăng trưởng mạnh mẽ.

 

TRẦN PHONG theo the Japan Times

 

Nguồn: http://tonvinhvanhoadoc.vn/van-hoc-the-gioi/dong-chay/7294-xu-huong-nguoc-tai-thi-truong-sach-nhat-ban.html

Hồi ký của Cựu hoàng Phổ Nghi và những tình tiết chưa từng được công bố

Phổ Nghi – vị hoàng đế cuối cùng của các triều đại phong kiến Trung Quốc (qua đời ngày 17/10/1967) có một số phận long đong: Lên ngôi, bị phế rồi lại được quân Nhật đưa lên ngôi, bị lưu đày, ngồi tù, rồi được chính phủ Trung Quốc biệt đãi; có ba vợ nhưng vẫn không có người nối dõi…

 

Phổ Nghi và Lý Thục Hiền Phổ Nghi và Uyển Dung

Ông có một cuốn hồi ký khá nổi tiếng là “Nửa đời trước của tôi” đến nay đã được phát hành tổng cộng khoảng 1 triệu 87 vạn bản sau 22 lần in bằng tiếng Hoa riêng ở Trung Quốc, chưa kể nó được in ở Đài Loan, Hồng Kông và dịch ra một số thứ tiếng khác.

 

Số phận của tác phẩm này cũng long đong không kém chủ nó, sau hơn 40 năm ra đời, nó luôn bị cắt xén nội dung và tới lần in mới nhất này thì người đọc mới có cơ hội được đọc nguyên bản với mọi tình tiết mà Phổ Nghi đã kể lại để biết được chính xác những gì đã xảy ra trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động ở Trung Quốc.

Nhà xuất bản Quần chúng của Trung Quốc đã tái bản và phát hành từ cuối tháng 12/2006 cuốn “Nửa đời trước của tôi” của Ái-tân-giác-la Phổ Nghi có bổ sung 16 vạn chữ đã bị lược bỏ trong những lần xuất bản trước đây, nhiều bí mật lịch sử sẽ được làm sáng tỏ, trong đó có chuyện Hoàng hậu Uyển Dung thông dâm với người khác và Phổ Nghi vì ghen tức đã quẳng đứa trẻ được sinh ra bởi cuộc tình ngang trái đó vào lò lửa thiêu chết…

Ông Mạnh Hướng Vinh, người chịu trách nhiệm biên tập cuốn sách này kể với phóng viên: Hồi tháng 3/2004, NXB Quần Chúng trong khi chỉnh lý lại những hồ sơ tài liệu về cuốn hồi ký này đã bất ngờ tìm thấy bản thảo viết lần thứ nhất và lần thứ hai của Phổ Nghi, trong đó có khá nhiều đoạn không được công bố trong lần xuất bản đầu tiên năm 1964. Lần tái bản này, NXB công bố toàn bộ những nội dung bị lược bỏ đó để bạn đọc được biết những gì Phổ Nghi đã kể lại.

Mạnh Hướng Vinh xác nhận: “Đúng là có chuyện Phổ Nghi quẳng con Uyển Dung sinh ra do ngoại tình vào lò lửa. Đó là tình tiết cho chính tay Phổ Nghi viết ra. Ông ta tức tối thiêu chết đứa bé, trong khi đó lại nói dối Uyển Dung là giao nó cho người anh trai của bà nuôi hộ”. Về lý do phải lược bỏ những tình tiết ấy khi xuất bản lần đầu, ông Mạnh nói:

“Khi đó chuyên gia Thiệu Thuẫn phụ trách việc thẩm định bản thảo cho rằng nên cắt bỏ một số tình tiết khiến độc giả không vui nên đã tự lược bỏ chúng. Nay đã qua hơn 40 năm, đã có thể giải mật chúng được rồi!”.

Đây là một đoạn Phổ Nghi kể trong cuốn hồi ký đó.

“Tôi chỉ có thể phát tiết nỗi tức giận lên bà ấy”

 

Thục Phi Văn Tú

“Thực ra, chuyện bà ấy (Uyển Dung) hút thuốc phiện là do chủ ý của bố và anh trai, thậm chí trong vấn đề ngoại tình cũng được người anh trai đồng tình, khuyến khích.

Khi tôi hay biết thì đã rất muộn. Lần đi tàu từ Thiên Tân đến Đại Liên, người anh bà ấy vì đánh đổi lợi ích gì đó đã bán em gái mình cho một viên sĩ quan Nhật cùng đi trên tàu.

Năm 1935, khi Uyển Dung đã bụng mang dạ chửa đợi đến ngày lâm bồn thì tôi mới biết chuyện. Tâm trạng của tôi lúc đó rất khó tả. Tôi rất tức giận, nhưng lại không muốn để người Nhật hay biết, nên cách duy nhất là trút giận dữ lên người bà ấy…

Có lẽ cho đến lúc chết Uyển Dung vẫn luôn ngủ mơ và trong giấc mộng ấy, bà mơ thấy con mình vẫn đang sống trên cõi đời này. Bà ấy không biết rằng đứa trẻ vừa sinh ra đã bị quẳng vào lò lửa thiêu chết.

Bà ấy chỉ biết là người anh trai ở ngoài cung đang thay mình nuôi dưỡng con, người anh hàng tháng vẫn được nhận đều đặn từ bà một khoản tiền cấp dưỡng cho con.

Sau “Sự kiện 15/8” thì tôi và bà ấy chia tay nhau. Nghiện ngập nặng, lại thêm sức khoẻ suy yếu vì bệnh tật nên một năm sau thì Uyển Dung qua đời ở Cát Lâm…”.

Cả đời Phổ Nghi có tới 5 vợ. Năm 16 tuổi cưới Hoàng hậu Uyển Dung và  Thục phi Văn Tú; Văn Tú ly hôn khi ông lên Đông Bắc theo Nhật. Người vợ thứ ba là “Tường Quý nhân” Đàm Ngọc Linh cưới thời ngụy Mãn Châu. Sau khi Đàm Ngọc Linh bị hại chết, người Nhật lại giới thiệu và cưới cho Phổ Nghi “Phúc Quý nhân” Lý Ngọc Cầm.

Năm 1945 khi bị bắt trên đường trốn sang Nhật, Phổ Nghi không mang theo Lý Ngọc Cầm. Tuy nhiên bà này vẫn bị đưa về Trung Quốc giam giữ rồi ly hôn năm 1957. Năm 1959, Phổ Nghi được chính phủ Trung Quốc sắp xếp cưới bà Lý Thục Hiền – một y tá đã có một lần hôn nhân thất bại.

Có tới 5 vợ, hàng bầy phi tần cung nữ nhưng Phổ Nghi vẫn không có con. Vậy phải chăng ông có vấn đề về khả năng đàn ông? Trong “Nửa đời trước của tôi”, Phổ Nghi đã không giấu giếm khi kể lại: Ông rất ham sắc dục.

Khi mới hơn 10 tuổi, các thái giám để tránh phải hầu hạ vua, tối nào cũng đẩy các cung nữ vào giường ngủ để hầu ông, có khi 2 - 3 cô một tối, họ quần cho ông mệt lử mới để cho ông ngủ.

“Hôm sau dậy tôi hoa mắt chóng mặt, nhìn mặt trời và mọi thứ đều  ra màu vàng ệch”. Sau này Phổ Nghi hầu như bị liệt dương, phải thường xuyên tiêm các loại thuốc kích thích có tên Trung Quốc là “Tập bảo mạng”, “An lạc căn” vào mới “lâm trận” được. Thời kỳ sống cùng Lý Ngọc Cầm, ước muốn có con của ông rất mạnh mẽ, ông đã dùng mọi thứ thuốc nhưng vẫn không kết quả.

Để đến được với bạn đọc với bản thảo nguyên vẹn lần này. “Nửa đời trước của tôi” đã phải trải qua số phận khá long đong. Bắt đầu được Phổ Nghi viết từ năm 1951, bản thảo cuốn sách được coi như là bản khai báo với chính quyền trên giấy mực. Đến năm 1964 khi được xuất bản chính thức, khi đến được tay người đọc, “Nửa đời trước của tôi” đã có ba dị bản và 9 lần sửa chữa.

“Bản in roneo”: Vào nửa cuối năm 1957, tại Trại giam tù binh Phủ Thuận của Quân khu Thẩm Dương, cuốn sách “Nửa đời trước của tôi” được in roneo và lưu hành trong Trại với tính chất “Bản hối tội” của tù binh Phổ Nghi được hoàn thành sau một năm rưỡi vùi đầu viết ra giấy, dài 20 vạn chữ.

“Bản bìa xám”: Tháng 1 năm 1960, NXB Quần Chúng đem bản roneo nói trên sắp chữ chì rồi in, đóng bìa màu xám nên còn có tên “Bản bìa xám”. Cuốn sách được in và bán hạn chế trong các cơ quan thuộc hệ thống chính pháp và giới sử học.

“Bản thảo lần thứ nhất”: Tháng 5 năm 1961, sau khi thỏa thuận với NXB Quần Chúng, Phổ Nghi đã bắt tay viết lại cuốn sách. Đến tháng 6/1962, thì bản thảo lần đầu hoàn thành, được giao cho các chuyên gia và cơ quan chức năng thẩm định.

“Bản thảo lần thứ hai”: Theo ý kiến tu sửa của các chuyên gia, Phổ Nghi và biên tập viên Lý Văn Đạt đã tiến hành tu chỉnh lại bản thảo lần đầu, đến tháng 10/1962 thì in thành Bản chữ to.

Chính thức xuất bản lần đầu: Năm 1963, sau khi tổng hợp ý kiến các phía liên quan, Lý Văn Đạt tiến hành tu chỉnh, sửa chữa lại bản thảo lần hai, đến tháng 11/1963, sau thêm nhiều lần góp ý sửa chữa, bản thảo được thông qua và đến tháng 3/1964 thì “Nửa đời trước của tôi” được chính thức xuất bản.

Một số nét chính trong tiểu sử Phổ Nghi:

Sinh năm 1905, tháng 11/1908, Phổ Nghi được đặt lên ngôi Hoàng đế nhà Thanh, lấy niên hiệu là Tuyên Thống.

Năm 1912, Dân quốc thành lập, Phổ Nghi bị buộc thoái vị nhưng theo điều kiện ưu đãi thì không phải bỏ đế hiệu, vẫn được ở trong cung cấm.

Ngày 1/7/1917, Phổ Nghi nghe theo lời Trương Huân tuyên bố phục hồi đế chế, khôi phục niên hiệu Tuyên Thống, nhưng chỉ trở lại làm vua được 12 ngày rồi lại phải thoái vị do Trương Huân thất bại.

Năm 1924, Phùng Ngọc Tường gây chính biến ở Bắc Kinh. Phổ Nghi bị đuổi khỏi Tử Cấm Thành, sau khi lang thang ở một số nơi, Phổ Nghi chạy vào Công sứ quán Nhật.

Tháng 2/1925, người Nhật bí mật đưa Phổ Nghi tới tô giới Nhật ở Thiên Tân để ông ta khôi phục hoạt động. Năm 1931, quân Nhật đưa ông trốn lên Đông Bắc. Tháng 3/1932, ông trở thành người đứng đầu “Mãn Châu quốc”, tháng 3/1934 đổi thành Hoàng đế “Mãn Châu quốc”, cải hiệu thành Khang Đức.

Sau khi Nhật đầu hàng, ngày 17/8/1945, Phổ Nghi bị Hồng quân Liên Xô bắt giữ trên đường chạy trốn sang Nhật, bị đưa về giam 5 năm trong trại tù binh ở Siberia.

Tháng 8/1950, Phổ Nghi và các tội phạm chiến tranh “Mãn Châu quốc” khác được phía Liên Xô trao cho Trung Quốc, đến tháng 12/1959 thì được tòa án tối cao tuyên bố đặc xá.

Sau khi ra tù, Phổ Nghi được bổ nhiệm làm Ủy viên Ủy ban Văn sử, Hội nghị Chính trị Hiệp thương toàn Trung Quốc (Chính Hiệp); năm 1964 là Ủy viên Chính Hiệp. Ông qua đời ngày 17/10/1967 tại Bắc Kinh vì bệnh.

Nguồn: http://www.tienphong.vn/xa-hoi/phong-su/72757/Hoi-ky-cua-Cuu-hoang-Pho-Nghi-va-nhung-tinh-tiet-chua-tung-duoc-cong-bo.html

5cm/s (manga)

5CM PER S0001

Đây là manga được chuyển thể từ anime cùng tên.

5cm/s là 1 phim anime rất nổi tiếng của Shinkai Makoto. Những ai yêu thích manga-anime hẳn đã từng coi rồi, Heen cũng không cần giới thiệu nội dụng.

Câu chuyện của 5cm/s không hề mới, tình tiết cũng rất chậm. Trong anime, nhờ bố cục câu chuyện hợp lý, cách nắm bắt cảm xúc tài tình, cộng thêm hiệu ứng hình ảnh và âm thanh, tác giả thành công trong việc dẫn dắt người xem đi vào thế giới của câu chuyện, dõi theo từng bước chân và nội tâm các nhân vật. Lòng đau nhói khi chứng kiến cuộc tình đẹp trong sáng ấy không đi đến kết quả, dù vẫn biết đó là kết quả tất yếu. Và cảm giác day dứt vẫn đọng lại mãi dù đã hết phim… Trong manga, cũng câu chuyện và bố cục ấy, nhưng hiệu ứng gây ra với người đọc lại không mạnh mẽ như phim (chắc là do đã coi anime trước). Cũng có nhiều tiếc nuối, nhưng không đến nỗi day dứt

Trong anime, Heen rất yêu mến Takaki, vừa mong anh vượt qua được quá khứ để vui sống hiện tại, vừa mong sao anh gặp lại Akari để hai người có thể bắt đầu lại từ đầu. “One more time, one more chance”. Nhưng trong manga, Takaki lại trở thành mẫu người đàn ông phụ bạc. Anh sa vào cuộc tình với các cô gái yêu anh thực lòng, nhưng anh lại chưa bao giờ yêu họ, không muốn có trách nhiệm, tâm trí luôn đi vào một nơi xa xôi mà các cô gái không nắm bắt được. Kết quả là các cô gái đành phải chia tay anh trong nước mắt… Takaki, sao nỡ làm tổn thương những người đã yêu anh hết mình? Takaki, giờ đã là người trưởng thành, không có định hướng trong công việc và sự nghiệp, không có một người bạn để anh tâm sự, không có 1 mái ấm để quay về, không có 1 người để anh yêu. Lúc này, anh có còn yêu Akari không> Cảm giác của mình trong anime là có. Còn trong đây, mình nghĩ là không. Vào thời trung học, Takaki vẫn yêu Akari. Nhưng đến khi trưởng thành, đi làm, Akari chỉ còn là cái cớ để Takaki trốn tránh thực tại. Anh sống mà không biết mình muốn gì. Anh luôn nhớ về quá khứ đẹp đẽ ấy, tiếc nuối vì đã mất đi. Nhưng thật ra, anh đã có bao giờ cố gắng níu lấy? Khoảng cách địa lý của hai người đúng là rất xa, chẳng lẽ trong suốt ngần ấy năm, Takaki không thể thực hiện thêm 1 chuyến đi dài để thăm Akari lần nữa? Khi đọc truyện, Heen không khỏi tự hỏi, giả sử hai người gặp lại nhau khi trưởng thành, và lại yêu nhau, liệu Akari có thể hạnh phúc bên người đàn ông này không? Một người đàn ông luôn lẩn tránh và không dám làm điều mình muốn làm?

Xa nhau ngần ấy năm, tất cả khán giả/độc giả đều mong muốn họ có cơ hội gặp lại nhau. Nếu họ gặp lại một cách tình cờ, thì sẽ thế nào? Và tác giả đã cho họ cơ hội ấy. “One more time, one more chance”. Khi đi qua đường ray xe lửa, họ đi qua nhau và chợt nhận ra nhau. Khi quay lại thì xe lửa đang chạy qua. Đến khi xe đi rồi thì Akari không còn ở đó nữa. Lúc này, có lẽ không chỉ Heen, mà mọi người đều thấy tiếc nuối khi cho họ cơ hội nhận ra nhau mà lại không cho họ dừng lại nói chuyện. Nhưng… sau ngần ấy năm, có phải đã quá muộn không? Lúc này Akari có lẽ đã lập gia đình, không lý nào cô từ bỏ hạnh phúc hiện tại để tiếp nối chuyện tình thời bé. Còn Takaki, nếu gặp lại Akari, liệu có phải tiếp tục để anh có cớ lẩn tránh cuộc sống hiện tại? We met one more time, but too late for another chance. Cơ hội ấy đã đến quá trễ. Nếu trong ngần ấy năm, Takaki chủ động hơn tạo ra các cơ hội, mọi chuyện có lẽ sẽ khác.

Thấy Akari không chờ để xe lửa mà bỏ đi, cuối cùng Takaki mới vượt qua được quá khứ để tiếp bước trong cuộc sống hiện tại. “One more time, one more chance” cũng có ý nhĩa như vậy. Một cơ hội khác mở ra cho cuộc sống của Takaki.

Xuyên suốt chuyện, có 1 nhân vật nữ cũng có tình yêu cố chấp như Takaki, nhưng cô ấy chủ động hơn. Đó là Kanae, cô bạn cùng trường trung học của Takaki sau khi anh chuyển về vùng xa xôi hẻo lánh. Dù biết Takaki không yêu mình, cô ấy vẫn luôn tạo ra các tình huống để gặp và nói chuyện với anh. Cô ấy dám thổ lộ tình cảm với anh, điều mà trước đây anh muốn làm nhưng chưa làm được. Trong anime, khi Akari không chờ và Takaki bước đi tiếp rồi hết phim, thì trong manga, câu chuyện của Kanae được kể tiếp. Nhiều năm sau khi Takaki rời bỏ vùng quê để lên Tokyo, cô vẫn nhớ về anh. Cuối cùng, cô dọn hành trang lên Tokyo để tìm anh. Câu chuyện kết thúc với gợi ý Kanae đã gặp lại Takaki.

Phải chi ngày xưa Takaki hoặc Akari đã chủ động như thế…

Vẫn biết nếu họ làm vậy, chưa chắc họ vẫn nghĩ tốt đẹp về nhau, chưa chắc cuộc tình sẽ tiếp tục đơm hoa kết trái. Nhưng… con người là vậy mà, cứ tiếc nuối những gì không đạt được trong quá khứ để rồi không biết trân trọng hiện tại.

Đọc đâu đó nói rằng, con người có thể vui sống là nhờ chúng ta có cơ chế lãng quên. Có những mất mát mà ta tưởng chừng sẽ đau chết đi sống lại và không bao giờ quên, thì sau 1 thời gian dài, sự đau đớn cũng vơi đi. Đó cũng là nhờ cơ chế lãng quên, Hằng ngày tiếp nhận biết bao nhiêu thông tin, cuộc sống có biết bao mất mát tổn thương, nếu không quên bớt sẽ có lúc quá tải rồi phát điên. Vì thế, không có nỗi đau nào không vượt qua được cả. Có những nỗi đau bây giờ rất đau, sau này vẫn đau, nhưng đến rất lâu sau này, có thể ta vẫn nhớ, không quên, nhưng mà… it doesn’t even matter.

Bài hát “One more time, one more chance”. Phải coi anime (hay đọc manga) thì nghe bài này mới thấy hay.

The Cloud

A CLOSER LOOK AT ME

bluemansion86

A fine WordPress.com site

Hoàng Hải Anh

Gió...mạnh mẽ....phóng khoáng...tự do...

Điều cuối cùng

Blog của Sơn Phước - Rốt cục thì chẳng có gì là tồn tại mãi mãi với thời gian

Nghiên cứu lịch sử

Các bài nghiên cứu, biên khảo và dịch thuật các chủ đề về lịch sử

DO something

a thought catalog

quoctruong

Trò chơi làm người

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.